Nhật ký khủng long (Phần 7): Bí mật dưới lòng đầm lầy
Ngày thứ 47 sau Mùa Lá Vàng…
Gió hôm nay thổi dai dẳng, mang theo hơi nồm mặn chát từ vùng đầm lầy phía Tây. Đàn Pterodactyl bay tán loạn trên đầu, dấu hiệu chẳng lành. Tôi - chú Velociraptor nhỏ nhất đàn - bỗng bị bố già hất hàm ra lệnh: “Đi trinh sát cùng con!”. Chẳng hiểu sao ông lại chọn tôi, đứa vừa mới gãy xương đuôi tuần trước.
Vượt qua rừng dương xỉ rậm rạp, thứ đầu tiên đập vào mũi tôi là mùi tanh lợm nồng đặc, khác hẳn mùi bùn quen thuộc. Thứ hai là tiếng rên rỉ đứt quãng vọng lên từ đám lau sậy. Bố già dừng chân, móng trước khẽ run lên. Khi nép người bước tới, cảnh tượng trước mặt khiến hai cha con tôi chết lặng: một vũng nước đen kịt như mực, bong bóng khí sủi lên tí tách, xung quanh ngổn ngang xác côn trùng kỷ Jura biến dạng, cánh gãy giập nát…
Urrrhgh… đừng đến gần, giọng nói yếu ớt vang lên. Một con Stegosaurus già nằm thoi thóp bên bờ vũng, gai lưng gẫy gần hết. Bầy Diplodocus… bị nó nuốt trọn… – hắn thều thào trước khi tắt thở.
Bỗng! Mặt nước đen đặc quặn thành xoáy âm, một cái vòi dài nhầy nhụa quấn lấy chân bố tôi. Cụp! Tôi nhảy chồm về phía trước, cắn phập vào thứ da dày như đá cuội. Thứ quái vật ấy lồng lên, nhả bố tôi ra rồi chìm xuống, để lại những sóng bùn dâng trào.
Chúng tôi hộc tốc quay về hang, nhưng vừa đến cửa hang thì… trống không. Cả đàn đã biến mất, chỉ còn lại vết máu loang lổ và mùi tanh đặc quánh y hệt đầm lầy.
Rầm!
Một cái bóng đen sừng sững đổ xuống từ vách núi, tiếng thở khò khè như tiếng bễ lò rèn. Tôi chưa kịp nhìn rõ mặt, đã nghe giọng của bố già vang lên đầy kinh hãi: Chạy đi!
Nhưng đã muộn…
(Còn tiếp)
---
Mẹo sinh tồn: Đừng bao giờ ăn cỏ mọc gần vùng nước tù! Khủng long ăn chay cũng dễ… biến thành mồi ngon hơn ta nghĩ. ✍️🦖






