Nhìn Xuống Vực Thẳm
Sĩ quan David Wallat ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh sáng lấp lóe từ màn hình theo dõi phát ra một mảng xanh lạnh lẽo. Mặt anh, những đường nét đã mệt mỏi trước tuổi, như được khắc sâu bởi những vết nhăn không phải của thời gian mà của ký ức. Mắt anh dán chặt vào hình ảnh Joseph Maria Hagenow – một bóng ma khoác lên người xác khô, bước đi trong ánh nắng buổi sáng của một thành phố đang cố quên đi quá khứ. Hagenow đã trở về.
Wallat đã ở trong căn phòng này, giống như một người canh gác lặng lẽ trước vực thẳm, suốt ba năm. Từ ngày Hagenow bị bắt, Wallat không phải là người trực tiếp thẩm vấn hay điều tra, mà là cái bóng theo sát hắn, nghiên cứu từng cử chỉ, từng lời nói, từng sự im lặng đáng ngờ. Hắn thấy Hagenow, kẻ giết trẻ em, thong thả trôi qua hệ thống pháp luật với một nụ cười lạnh lùng và sự hợp pháp không tưởng. Wallat không tin. Thứ anh tin là kẻ như Hagenow không thay đổi. Họ chỉ thay đổi cách thức. Trò chơi tâm lý nguy hiểm của hắn, Wallat đã từng chứng kiến, chỉ tạm dừng, chứ không bao giờ kết thúc.
Và giờ đây, hình ảnh trên màn hình xác nhận điều đó. Wallat nhìn thấy Hagenow, lấy thẻ từ một cửa hàng tiện lợi gần nhà giam. Trong hành lang của một trung tâm thương mại đông người, hắn tình cờ va phải một nhân viên bảo vệ trẻ tuổi. Một cái chạm tay ngắn ngủi, vài lời cảm ơn rời rạc. Wallat thấy trong mắt gã bảo vệ kia một sự ngưỡng mộ vô thức, thứ Hagenow đã thuần thục sử dụng như một cây súng. Hắn thao túng không cần đến hung khí. Hắn dùng sự bình thường của mình như một mồi ngon.
Rồi thì tin báo đến, như một cú đập thẳng vào giấc mơ tồi tệ của Wallat. Một đứa trẻ, tám tuổi, mất tích trên đường từ trường về nhà. Đồng hồ đeo tay, chiếc áo khoác màu hồng nhạt – y hệt như đứa trẻ đầu tiên Hagenow từng nhắm đến. Cơn bão hoảng loạn bắt đầu dâng lên trong cộng đồng. Những ánh mắt đầy nghi ngờ, những cuộc thảo luận thì thầm nơi công cộng, làn sóng sợ hãi lan truyền theo kiểu ăn mòn từng ngóc ngách.
Wallat đứng dậy, cơ thể căng cứng. Phải hành động. Nhưng hành động thế nào? Anh không còn thẩm quyền chính thức về vụ án này. Tất cả bằng chứng vẫn chưa đủ để khởi tố lại Hagenow. Tất cả chỉ là cái bóng trong tâm trí Wallat, sự sụp đổ của mọi hệ tư tưởng rằng kẻ ác phải trả giá. Mỗi bước Wallat bước ra khỏi căn phòng tối này, mỗi cuộc nói chuyện với người cũ, mỗi manh mối mà anh lần theo mà không thông báo cho sếp, đều là một bước đi trên mặt đất mỏng manh dễ vỡ. Kế hoạch bí mật của anh – chỉ một mình anh đối mặt với cái vực thẳm mang tên Hagenow – rất có thể sẽ bị lộ. Sẽ bị coi là liều lĩnh, là điên rồ. Sẽ bị tước quyền. Và khi đó, Hagenow sẽ được chút thời gian quý giá để biến mất lần cuối cùng, đem theo bí mật của đứa trẻ mất tích và sự hoàn hảo trong tội ác.
Wallat bước đến cửa sổ, nhìn xuống phố. Ánh đèn thành phố nhấp nháy, phản chiếu trên mặt nước sau cơn mưa, tạo thành những vệt sáng lấp lánh như những vì sao rơi xuống vực thẳm đêm đen. Anh đang đứng trên bờ một vũng máu mới, và phải nhìn xuống vực thẳm một lần nữa. Lần này không phải từ phía sau màn hình theo dõi lạnh lẽo, mà từ chính đôi chân mình đang đứng trên mép vực. Hắn – Hagenow – đang ở dưới kia, trong bóng tối đông người, và đang giơ tay túm lấy một mảnh vụn hy vọng. Wallat siết chặt tay, cảm nhận độ lạnh của chiếc khóa còng mang theo. Anh biết mình sắp phải nhảy xuống. Chỉ hy vọng rằng khi nhìn thấy sâu hơn trong cái vực tối, anh sẽ tìm thấy ánh sáng – và đứa trẻ – trước khi bị kéo xuống cùng.







