Không phải cái Bangkok của những tấm postcard bày bán đầy rẫy ở phố Tây, cũng chẳng phải thành phố của những ngôi chùa vàng lấp lánh dưới nắng nhiệt đới mà du khách vẫn mê mẩn. Cái Bangkok mà Lalin biết, cái Bangkok của sáu tháng qua, là mùi khói satay cháy lẫn mùi xăng dầu rò rỉ từ những con hẻm chật hẹp phía sau khu Pratunam, là tiếng còi hú tuần tra vang lên thất thường vào giữa đêm, là những tấm áp phích tìm người mất tích dán đầy trên cột điện, bụi bặm phủ kín khuôn mặt vốn dĩ đã mờ nhạt trong ký ức của người qua đường.
Lalin, 26 tuổi, mang cấp bậc trung sĩ cảnh sát, đã quen với cái mùi ấy. Cô có một vết sẹo nhỏ trên lông mày trái, di chứng từ một vụ bắt giữ tội phạm ma túy năm ngoái, khi cô xông vào ổ của bọn buôn lậu mà không đợi hỗ trợ. Đồng nghiệp gọi cô là “con bê bướng”, nhưng cấp trên vẫn giao cho cô những vụ khó, vì cô không bao giờ chịu ngừng điều tra cho đến khi tìm ra manh mối cuối cùng. Sự kiên cường ấy không chỉ là cá tính, nó là kết quả của mười lăm năm chờ đợi: anh trai lớn của Lalin, người từng bảo vệ cô khỏi những đứa trẻ trêu chọc hồi bé, đã biến mất năm cô 11 tuổi, sau khi gia nhập một băng nhóm đường phố ở khu Dân Sinh. Mười lăm năm, không một tin tức, chỉ có những lời đồn thổi rằng anh đã bị Saen Rak — tổ chức tội phạm đang thao túng khắp Bangkok — hấp thụ rồi loại bỏ.
Saen Rak, cái tên mà người dân Bangkok thì thào mỗi khi trời tối, đã gieo rắc nỗi khiếp sợ suốt ba năm qua. Chúng điều hành casino ngầm, buôn bán người, rửa tiền qua những chuỗi cửa hàng tiện lợi vỏ bọc, và quan trọng nhất: chúng có một nhịp điệu. Mỗi bảy ngày, vào đúng 22 giờ, lại có một vụ tấn công ở một quận khác: một cửa hàng tạp hóa bị đốt, một nhân chứng tòa án biến mất, một cảnh sát tuần tra bị bắn chết. Cảnh sát gọi đó là “chu kỳ của bọn điên”, nhưng vị thanh tra dẫn đầu vụ án trước, người đã biến mất không dấu vết hai tháng trước, để lại một mảnh giấy ghi duy nhất dòng chữ: Nhịp Điệu Thù Hận. Cả phòng điều tra sờ soạng mãi không hiểu nghĩa, chỉ có Lalin nhìn cái chữ nguệch ngoạc ấy mà tay run: nó giống hệt cách anh trai cô từng viết chữ “hận” khi kể về những kẻ bắt nạt ông ấy hồi nhỏ.
Lalin nhận hồ sơ vụ án từ tay Phó Cục trưởng, người nhìn cô với ánh mắt đầy cảnh báo: “Đừng đi quá sâu, Lalin. Người trước đã trả giá đủ đắt rồi.” Cô không nghe. Luật pháp là tất cả những gì cô có, là sợi dây duy nhất giữ cô không rơi vào hố đen của sự oán hận cá nhân. Cô tin rằng nếu cô tìm đủ bằng chứng, Saen Rak sẽ sụp đổ, và cô sẽ tìm thấy anh trai.
Mọi thứ bắt đầu lệch nhịp vào tối thứ Sáu tuần trước, khi Lalin đang theo dõi một gã đưa thư lâu năm của Saen Rak. Gã đi vào cửa sau của quán bar The Velvet Moon, một tụ điểm sang trọng tầng thượng nhìn ra sông Chao Phraya, nơi tổ chức gala từ thiện thường niên của tập đoàn Manus. Lalin mượn một bộ váy truyền thống chut thai từ chị gái, giấu khẩu súng ngắn trong túi xách, len lỏi vào đám đông những người giàu có đang cười nói dưới ánh đèn lấp lánh. Cô không tìm thấy gã đưa thư, nhưng cô gặp Manus.
Ông ta đứng ở góc quầy bar, tay cầm ly rượu whisky không lẫn đá, áo vest cắt may chỉnh tề, đôi mắt đen nhìn cô từ trên xuống dưới với vẻ tò mò kỳ lạ. “Chị không phải là nhà báo, cũng chẳng phải nhà tài trợ,” ông ta nói, giọng trầm, không vướng chút khướt nào của giọng địa phương, “Ngón tay chị có vết chai ở chỗ bóp cò súng, và chị không cười khi người phục vụ làm rơi khay rượu. Cảnh sát hả?” Lalin đứng khựng lại, tay siết chặt quai túi xách. Manus mỉm cười, một nụ cười không đến mắt: “Đừng lo, tôi không có ý ghét cảnh sát. Chỉ là tôi biết rõ Nhịp Điệu Thù Hận này hơn ai hết. Cũng giống như chị, tôi từng có người thân bị Saen Rak cuốn đi.”
Lalin đột nhiên nhận ra cái tên Manus không chỉ xuất hiện trong những tập tin ngân hàng mà cô đã đọc. Nó xuất hiện trong cuốn nhật ký vỡ nát của anh trai cô, dòng chữ viết nguệch ngoạc năm xưa: “Manus hứa sẽ đưa tao ra khỏi đây, tao sẽ có tiền gửi về cho Lalin.” Cô đột ngột hiểu ra: gã đàn ông quyền lực đứng trước mặt mình, người được báo chí gọi là “vị thánh của khu dân nghèo” vì mở hàng chục trường học từ thiện, lại chính là kẻ đứng đầu thế giới ngầm mà cô đang truy đuổi. Và Nhịp Điệu Thù Hận không chỉ là chu kỳ tấn công của bọn tội phạm — nó là nhịp đập trong ngực cô mỗi khi thấy áp phích tìm người, là nhịp bước chân của Manus mỗi khi ông ta đi qua đám đông, là nhịp thở của cả thành phố đang ngạt thở dưới bàn tay của một kẻ mà cô vừa bắt đầu nhận ra, có thể nắm giữ cả manh mối sống còn của mình.
Cuộc gặp gỡ ấy khiến niềm tin của Lalin vào luật pháp bắt đầu nứt toác. Bởi sau đêm đó, cô phát hiện toàn bộ hồ sơ thanh tra tiền nhiệm để lại đã bị xóa khỏi hệ thống, và Phó Cục trưởng – người vừa cảnh báo cô – lại xuất hiện trong bức ảnh chụp chung với Manus tại buổi gala, tay bắt mặt mừng như những người bạn cũ. Cô vẫn tin vào chính nghĩa, nhưng giờ đây chính nghĩa ấy dường như bị bao phủ bởi cái nhịp điệu đầy oán hận đang dần nuốt chửng cả Bangkok, và cô là kẻ đứng giữa, không biết nên giơ súng về phía kẻ thù, hay giơ tay bắt lấy manh mối về người anh trai đã mất tích bấy lâu.



