Tôi từng tưởng Những Ngày Hạnh Phúc Của Chúng Ta chỉ là cái tựa phim Hàn cũ mấy bà chị đồng nghiệp hay rủ nhau xem lúc nghỉ trưa, mãi đến hôm đi dự tiệc sinh nhật thằng bạn cấp ba hồi tháng trước, mới thấm cái ý của câu Câu chuyện về một thế hệ đa dạng, mỗi người đều mơ ước trở thành nhân vật chính trong cuộc đời mình chả phải là mấy cái khẩu hiệu sáo rỗng in trên bìa sách self-help đâu.
Đám bạn tụ tập đủ cả lứa tuổi, đủ ngành nghề, ai cũng có cái lối đi riêng chả giống ai. Thằng Tuấn thì vứt cái bằng kỹ sư xây dựng xịn xò ở Hà Nội để về Đồng Tháp nuôi ếch, sáng nào cũng lội ruộng check ếch, da đen nhẻm mà cười tươi rói mỗi lần nhắc đến lứa ếch sắp thu hoạch, bảo chiều nào cũng ngồi uống trà đá trong cái chòi lá giữa ao, nhìn đàn ếch nhảy tanh tách mà thấy sướng hơn lúc ngồi văn phòng chờ tăng ca. Cái Lan thì bỏ job ngân hàng lương 30 triệu để mở tiệm sách cũ nhỏ xíu ở một ngõ hẻm Sài Gòn, tiệm có con mèo vàng hay nằm ngủ phơi bụng trên đống sách tiểu thuyết cũ, nói thích ngửi mùi giấy cũ hơn là ngửi mùi máy lạnh văn phòng. Có cả chị Hà 45 tuổi, vừa nghỉ hưu sớm để đi học làm bánh pastry, bảo cả đời lo cho chồng con, giờ mới được làm nhân vật chính trong cái kịch bản của chính mình, hôm qua còn nhắn tin khoe vừa nướng được ổ bánh mì baguette vỏ giòn phải luôn.
Lúc họ nâng ly chúc mừng thằng bạn sinh nhật, chẳng ai nhắc đến chuyện ai giàu hơn, ai có danh hiệu này nọ. Chỉ có mấy câu khoe nhỏ: Tuấn vừa xuất được lô ếch đầu tiên sang Nhật, Lan vừa tìm được cuốn sách hiếm tặng thằng bạn thân, chị Hà vừa làm được cái bánh croissant vỏ giòn đúng ý. Lúc đó tôi mới hiểu, cái Những Ngày Hạnh Phúc Của Chúng Ta chả phải là mấy cái ngày hào nhoáng đăng lên mạng xã hội đâu. Nó là khi mỗi đứa được sống đúng cái cuộc đời mình chọn, được làm chính mình mà không cần so bì với ai. Thế hệ bọn tôi chả cần ai phải định nghĩa thế nào là thành công, mỗi đứa tự là nhân vật chính của câu chuyện đời mình, thì ngày nào cũng là ngày hạnh phúc cả.







