Phim Nữ Đế Vietsub - HD

Ascent of an Empress

Xem phim mới Phim Nữ Đế Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Nữ Đế Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Nữ Đế Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

? phút/tập

Đang phát: Hoàn tất (24/24)

Tập mới nhất: Tập 24Tập 23Tập 22

Quốc gia: Trung Quốc

Diễn viên: 天爱馬聞遠

Thể loại: Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Mùa đông năm thứ mười lăm triều Võ, sương muối phủ trắng nóc gian nhà tranh chật hẹp ở chợ Đông, Kỷ Minh Nguyệt đang dùng đầu ngón tay ấm nóng áp vào vết thương rách toạc trên bụng một đứa bé bị xe ngựa của quan lại cán phải. Cô chẳng mặc long bào, cũng chẳng đeo ngọc bội, chỉ mặc chiếc áo vải thô dính đầy vết thuốc đen, tóc buộc cao bằng sợi dây gai. Đó là trước khi mười tên thị vệ của Đại Tư đồ Trịnh kéo đến, lôi cô ra khỏi đống băng gạc, ném bộ long bào còn nặng mùi trầm hương vào mặt, bảo: "Đi, Nữ Đế. Không đi thì đứa em trai đang chăn dê ở ngoại ô của cô sẽ mất mạng đầu tiên."

Cái danh "thiên bẩm" vốn là cái gai trong mắt hoàng thất suốt trăm năm nay. Những kẻ sinh ra có khả năng nghe thấy tiếng thì thầm của tổ tiên trong gió, chữa lành vết thương chỉ bằng một chạm, nhìn thấy dòng chảy vận mệnh trong thớ ngọc — họ là vũ khí sắc bén nhất của đế chế, cũng là mối đe dọa lớn nhất cho quyền lực tuyệt đối của hoàng tộc. Từ lâu, tất cả trẻ em có thiên bẩm đều bị tịch thu đưa vào Tây Các, xóa tên khỏi hộ tịch, cả đời không được bước ra ngoài, con cái của họ sinh ra cũng bị đem bán làm nô lệ ở biên ải. Minh Nguyệt là trường hợp ngoại lệ duy nhất: mẹ cô từng là nữ quan trong Tây Các, liều mạng đem cô trốn ra ngoài, giấu kín khả năng chữa lành suốt mười chín năm, cho đến khi Đại Tư đồ Trịnh cần một người đúng huyết thống hoàng gia, có thiên bẩm, để lấp vào chỗ trống ngai vàng. Hoàng đế Võ Tuyền vừa băng hà, ba hoàng tử đều tử trận ở biên cương phía bắc, triều đình chia năm xẻ bảy giữa phe quan lại bắc phương, thương hội nam phương và đám thái giám nắm ngân khố, chỉ còn cách lôi cô lên làm Nữ Đế, làm con rối để ông ta thao túng.

Hách Liên Cẩn là món quà mà Đại Tư đồ tặng cho vị Nữ Đế mới lên ngôi, nói là một tên nô lệ bộ tộc phía bắc đáng chết, để cô sai khiến tùy ý. Cẩn cao gần tám thước, cổ áo xẻ để lộ cái nhãn sắt hình con sói đóng cháy xém vào da từ hồi mười tuổi, khi bộ tộc Hách Liên của anh bị quân triều đình quét sạch, cả bộ tộc bị đem về làm nô lệ, anh thì bị đưa vào phủ Đại Tư đồ chăn ngựa, làm đao phủ. Anh không cúi đầu trước Nữ Đế, cũng không gọi cô là bệ hạ, chỉ đứng dựa vào cột trụ ngoài điện Cần Chính, nhìn cô vật lộn mặc long bào rộng thùng thình, cười khẩy: "Bọn chúng đưa cô lên đó không phải để cô cai trị, là để cô chết thay cho bọn chúng thôi. Nữ Đế à, cô có dám làm điều trái ý bọn chúng không?" Lần đầu tiên Minh Nguyệt nhìn thẳng vào đôi mắt một xanh một nâu của anh, gật đầu. Từ đó, hai kẻ ngoại lai — một Nữ Đế không có quyền lực thực tế, một nô lệ bị cả thiên hạ khinh bỉ — bắt đầu cùng nhau chèo lái cái thuyền đế chế đang chực chờ chìm.

Họ bắt đầu với liên minh cùng các thương hội phía nam, những kẻ nắm giữ tuyến đường tơ lụa, hứa giảm thuế cho họ để đổi lấy lương thực tiếp tế biên cương. Nhưng chỉ ba tháng sau, chủ thương hội Thẩm Nguyệt bán đứng họ, giao tin mật về quân số ở biên cương cho các phiên trấn phía bắc để đổi tước vị công tước, suýt nữa khiến trại lính phía bắc bị hồi nước. Minh Nguyệt dùng thiên bẩm của mình, chạm vào ấn triện của Thẩm Nguyệt, nhìn thấy cảnh bà ta nhận vàng từ sứ giả phiên trấn, ngay lập tức ra lệnh xử tử Thẩm Nguyệt trước toàn quân, khiến các thương hội phía nam phản đối dữ dội. Lực lượng vừa tập hợp được lại tan rã phân nửa.

Họ lại quay sang liên minh với các bộ tộc nô lệ phía bắc, những người anh em của Cẩn, đang bị bóc lột ở các mỏ than, đồng. Cẩn là người đứng ra đàm phán, mang theo lời hứa của Minh Nguyệt: nếu họ giúp đánh bại các phiên trấn nổi loạn, sẽ bãi bỏ chế độ nô lệ, xóa bỏ nhãn sắt trên cổ họ. Nhưng khi tin này lan đến tai Đại Tư đồ, lão ta sai quân đốt trại của các bộ tộc, giết sạch phụ nữ và trẻ em, khiến Cẩn suýt nữa quay giáo đâm chết lão ta trong triều. Chính lúc đó, thái giám Cao An — kẻ mà Minh Nguyệt tưởng là trung thành nhất — lén mở cổng thành cho quân phiên trấn, khiến kinh thành thất thủ. Minh Nguyệt bị thương ở vai, Cẩn phải cõng cô chạy qua ống cống bí mật dưới lòng đất, trốn ra ngoại thành, ba ngày ba đêm chỉ ăn có nắm gạo sống, uống nước tuyết tan.

Suốt thời gian trốn chạy, Minh Nguyệt mới thực sự thấy rõ bộ mặt tham nhũng của quan lại triều đình: kho lương của Bộ Hộ đã rỗng tuếch từ nửa năm trước, gạo bị bán chợ đen cho thương nhân, tiền thuế từ các phiên trấn bị Đại Tư đồ và các quan lại cấp cao chia nhau, binh lính ở biên cương phải ăn vỏ cây, dân nghèo ở các châu huyện phải bán con để đóng thuế. Khi họ tập hợp lại được lực lượng gồm binh lính phản bội, nô lệ được giải phóng và các quan lại trung thành còn sót lại, Minh Nguyệt ra lệnh khám xét toàn bộ Bộ Hộ, dùng thiên bẩm kiểm tra từng bao lương, từng cuộn vải, bắt giam tất cả quan lại dính líu, kể cả con trai của Đại Tư đồ, tịch thu toàn bộ tài sản sung vào công quỹ. Đám quan lại gọi cô là "con quỷ cái", "Nữ Đế bạo ngược", nhưng dân thường ở các chợ, các làng xã bắt đầu mang gạo, thịt đến ủng hộ lực lượng của cô. Có ông lão gánh rau đến trước cổng doanh trại, cúi chào cô: "Bệ hạ Nữ Đế, mấy đời hoàng đế trước chưa ai cho tui gạo ăn, bệ hạ làm được thế, tui theo bệ hạ đến cùng."

Cuộc chiến cuối cùng diễn ra ngay trước cổng cung điện, Đại Tư đồ đưa hoàng đế lên cao, ra lệnh cho quân lính bắn tên vào Minh Nguyệt, bảo cô là kẻ mạo danh, là yêu quái có thiên bẩm. Nhưng lúc đó, Cẩn dẫn đầu đoàn kỵ binh gồm các bộ tộc phía bắc xông vào, đánh tan quân của Đại Tư đồ, hoàng đế run rẩy trên ngai vàng, muốn nhường vị cho Minh Nguyệt, nhưng cô lắc đầu: "Tôi không cần ngai vàng của ngài. Tôi là Nữ Đế của đế chế này, không phải vì huyết thống, mà vì dân chúng chọn tôi." Sau trận chiến, hoàng đế cũ được gửi về phủ cũ, bị tước bỏ toàn bộ quyền lực, còn Minh Nguyệt chính thức xác lập vị thế Nữ Đế tối cao, không còn là con rối của bất kỳ phe phái nào.

Vị Nữ Đế ấy không ngồi ngai vàng để hưởng lạc, mà đích thân soạn thảo luật pháp mới: bãi bỏ chế độ nô lệ, công nhận người có thiên bẩm là công dân bình đẳng, không còn bị nhốt trong Tây Các; lập hội đồng cố vấn gồm đại diện của các bộ tộc, thương hội, nông dân và binh lính, thay vì chỉ có quan lại quý tộc. Hách Liên Cẩn được phong làm Đại Tướng quân, trấn giữ biên cương phía bắc, đảm bảo không còn bộ tộc nào bị biến thành nô lệ nữa. Có lần một tiểu đồng hỏi Minh Nguyệt: "Bệ hạ, làm Nữ Đế có mệt không?", cô cười, chỉ vào vết sẹo trên vai do mũi tên để lại, rồi nhìn về phía bức tường thành phía bắc, nơi lá cờ của Hách Liên Cẩn đang bay phấp phới: "Mệt. Nhưng đáng."

Đế chế Đại Võ không còn là đế chế của riêng hoàng tộc, của riêng quan lại nữa. Nó là của những kẻ từng bị coi là công cụ, là nô lệ, là kẻ ngoại lai — và tất cả, bắt đầu từ một vị Nữ Đế bị ép lên ngôi, và một người đàn ông mang nhãn sắt nô lệ không chịu khuất phục.

Thu gọn...