Tiểu Lợi, một nữ nhi trẻ với đôi mắt thường hướng về xa, tìm thấy trong tình bạn với Lệ Lệ một chỗ dựo diệu kỳ. Lệ Lệ không chỉ là bạn, mà còn hiện thân sống động cho những giấc mơ, những hoài bão mà Nữ Nhi Tiểu Lợi từng cất kỹ trong tâm hồn, những khát vọng sâu thẳm mà dần bị cuộc sống mài mòn, thậm chí là kìm nén. Bóng dáng của Lệ Lệ vui tươi, tự do và quyết liệt cứ thế vẽ lên cho Tiểu Lợi một lối thoát, một thứ ánh sáng lạ thường khiến tim cô bé rung động. Bởi lẽ, trong Nữ Nhi Tiểu Lợi vốn trầm lặng và thận trọng, lâu rồi cô chưa dám phơi bày ngọn lửa bên trong.
Nhưng hạnh phúc nhỏ bé ấy, tựa như giọt sương trên sớm mai sớm tàn. Nó bị thử thách một cách tàn nhẫn bởi chính quá khứ của mẹ Tiểu Lợi. Máu xuôi lòng dạ, mẹ, nữ nhi của một thời khắc khổ, đã sống một kiếp với những vết thương lòng chưa hề lành, những đấu tranh cay đắng trở thành nỗi ám ảnh. Và bi kịch nằm ở chỗ, quá khứ chua chát ấy không chỉ là kỷ niệm, nó thành một tấm gương phản chiếu chính cuộc đời Nữ Nhi Tiểu Lợi. Mỗi bước đi, mỗi lựa chọn của Tiểu Lợi, dường như đều bị nhúng vào mực u ám của quá khứ mẹ. Nỗi sợ kết nối với bi kịch của mẹ, sợ rằng mình sẽ phải lặp lại số phận, hóa thành sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ Nữ Nhi trẻ ấy, kéo cô vào một vòng xoáy tuyệt vọng không lối thoát. Lệ Lệ, nơi ánh sáng, trở nên ngày càng xa vời, không thể chạm tới, bởi bóng tối quá khứ mẹ đã dày đặc như bức tường thành, nhốt chặt khát vọng trỗi dậy của Nữ Nhi Tiểu Lợi. Cô gái trẻ ngỡ như đang vật lộn trong một cơn ác mộng, nơi bản thân vừa là tù nhân, vừa là người giam giữ chính mình – tất cả đều bắt nguồn từ những vết sẹo không nhìn thấy nơi lồng ngực mẹ mình.







