Dư leo lên tầng thượng tòa nhà cũ khu Tân Bình, chân run bần bật vì mấy ông cho vay nặng lãi đang đập cửa nhà dưới, tiếng hét Nợ nần không trả thì đốt nhà vang lên khắp xóm. Anh ta định trốn lên đó đợi tối muộn bọn chúng đi về, ai ngờ trượt chân ngã lăn từ tầng 4 xuống bụi chuối dưới chân tòa nhà, xương sườn đau điếng nhưng không gãy nhờ lọt đúng vào đống rác công cộng. Bò dậy xoa bóp, anh ta thấy cái túi da đen nằm lăn lóc trong bụi rậm, bên cạnh là chiếc cốc gốm màu xanh ngả vàng, bề mặt phủ lớp đá lạnh ướt sũng dù trời đang nóng chảy mỡ, nhiệt độ ngoài trời 37 độ.
Mở túi ra toàn tiền mệnh giá 500k, 1 triệu cột gọn bằng dây thun có in hình con hổ dữ—biểu tượng đặc trưng của đám thuộc hạ Đại ca Hùng, chủ sòng bạc ngầm khu Chợ Lớn. Dư không biết, cái túi này rơi ra từ xe của thằng đàn em Hùng khi đang chạy trốn đám đối thủ giành địa bàn, thằng em sợ quá bỏ lại túi, giờ cả đám Hùng đang phát cuồng đi tìm.
Đại ca Hùng, gã có cái bụng phệ, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng, mấy ngày nay không ngủ vì mất cái túi. Không phải vì mấy tờ tiền, mà vì chiếc cốc đá bên trong—thứ chứa hồn ma Song Hùng mà ông ta đã bỏ ra nửa cơ ngơi, tương đương 20 tỷ đồng, để mua từ Sư phụ Hoàng, kẻ chuyên nuôi ma thuật vùng biên giới mấy năm trước. Cái gọi là Nuôi Ma Song Hùng, thực ra là nghi thức giữ hồn vị tướng cổ xưa Song Hùng—người từng trấn giữ vùng đất Sài Gòn xưa—trong chiếc cốc đá được nấu từ băng tuyết núi Tây Bắc, ai sở hữu nó, nói điều ước gì cũng thành hiện thực, miễn là mỗi tháng phải cúng một chút máu tươi giữ hồn ma không bùng phát. Hùng dùng nó để thắng mọi vụ cá cược sòng bạc, dẹp tan đối thủ, bây giờ mất cốc là mất tất cả.
Ông ta phái Lâu Nam Quang, tay sát thủ câm điếc từng làm lính đặc công, đạn bắn không thủng, đi lấy lại cái cốc. Lâu không tin chuyện ma quỷ, chỉ nghĩ đó là vật gia bảo của Hùng, mang về xong được thưởng nửa tỷ đồng. Anh ta lấy thông tin từ đám thuộc hạ, biết cái túi rơi ra khu Tân Bình, nên rình rập khắp khu ổ chuột, nhìn thấy Dư mang túi về nhà trọ lụp xụp.
Dư mang túi về, cô em gái Nga đang làm việc ở chợ Bàu Cát thấy chiếc cốc kỳ lạ, lau chùi sạch sẽ để uống nước. Từ đấy chuyện lạ bắt đầu ùn ùn kéo đến. Hôm sau Dư đánh cá độ gà chọi, vốn chỉ có 500 nghìn, thắng 50 triệu. Tuần sau cá độ bóng đá, thắng 200 triệu. Thậm chí Nga mua vé số lô tô, trúng giải đặc biệt luôn. Tiền bắt đầu tự động xuất hiện trước cửa nhà họ vào mỗi sáng: có khi là phong bì để ở khe cửa, có khi là bao tải tiền để dưới gốc cây me trước nhà, toàn tiền mới còn thơm mùi giấy in, không có dấu vết của ngân hàng hay người gửi.
Nhưng đi kèm với tiền là tai họa không thể gọi tên. Lâu Nam Quang đã tìm ra chỗ ở của họ, rình rập mỗi đêm, phóng dao lao vào cửa sổ nhưng đều bị sét đánh trúng cán dao, khiến anh ta phải rút lui với bàn tay bỏng lạnh. Đi theo sau Lâu là hai thám tử: Trần—ông già gầy gò làm nghề 20 năm, từng nói cả đời không gặp chuyện ma, và Lý—thanh niên trẻ mê nhiếp ảnh, hay xem mấy bộ phim kinh dị Nhật. Họ đang điều tra vụ 5 người chết bất thường trong sòng bạc của Hùng, tất cả đều có vết bỏng lạnh đen xì trên cổ, giống như bị chiếc cốc đá chạm vào. Họ theo dõi Dư và Nga, thấy tiền cứ tự chảy về nhà họ, thấy chiếc cốc đá luôn bốc hơi lạnh dù nhiệt độ phòng 35 độ, có lần Nga bỏ bó hoa hồng vào cốc, 5 phút sau hoa đông cứng như đá, cánh rụng ra vỡ vụn như thủy tinh.
Có lần Lý lắp camera bí mật trong nhà Dư, xem lại thấy lúc đêm khuya, chiếc cốc đá lơ lửng trên không, phát ra tiếng thì thầm liên tục bằng giọng nam già nua: Nuôi Ma Song Hùng... cho ta ăn máu... cho ta ăn máu... Cảnh sát không thể giải thích được tại sao Dư và Nga thắng mọi vụ cá cược, không thể giải thích được tiền tự động tới, cũng không thể giải thích được tại sao Lâu Nam Quang—tay sát thủ giỏi nhất Sài Gòn, từng giết 10 người không để lại dấu vết—lại không thể giết được hai đứa học sinh nghèo. Có lần Trần thám tử chạm vào chiếc cốc đá khi đang khám nghiệm hiện trường, bàn tay ông ta bị hoại tử ngay lập tức, bác sĩ nói không rõ nguyên nhân, chỉ thấy các tế bào da chết đi vì lạnh -270 độ, mức nhiệt độ của không gian ngoài hành tinh.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá kỳ quái, không theo bất kỳ logic nào của khoa học pháp y. Lâu vẫn đeo bám ngày đêm, đám thuộc hạ Hùng cũng kéo đến bao vây khu nhà trọ, hai thám tử vẫn lén lút ghi chép mọi di biến động, còn Dư và Nga thì ôm chiếc cốc đá, nhìn đống tiền chất đống trong góc nhà, không biết rằng cái giá phải trả cho những điều ước sắp đổ ập xuống đầu họ.



