Hắn vẫn còn nhớ rõ mùi mốc meo trong căn nhà tranh, mùi cỏ khô từ đống duối sau chuồng, và cả mùi tanh của mổ. Nhưng rồi tất cả đều bị một mùi khác nuốt chửng: mùi khét lẹt của kim loại nóng, mùi hôi của những vật thể bị biến dạng, và dưới tất cả – một mùi hòa tan theo cực kỳ nhanh, mùi của cái chết không chút thanh toán, cái chết thần kinh. Họ gọi đó là một “vụ rò rỉ không chủ ý”. Một cụm từ sạch sẽ, vô tri, để quàng lên một đêm kinh hoàng đã cướp đi đàn gia súc – con bò mẹ, lũ dê, đàn heo – tất cả đều quỵ xuống với đôi mắt trợn trừng và cái miệng sùi bọt mép, và còn cả thằng Cu, thằng con trai mười sáu tuổi, người sáng nào cũng dậy sớm dắt đàn dê đi gặm cỏ trên sườn đồi.
Cha nó, ông già Tư, đứng giữa cánh đồng đã trở thành bãi tha ma. Tay run rẩy lần theo chiếc roi mây quen thuộc mà thằng Cu thường dùng, chiếc roi giờ đây lẫn trong bùn và máu của những con vật. Rage – một cơn thịnh nộ lạnh lẽo, đông cứng trong từng khớp xương – bắt đầu rỉ ra từ tận đáy lòng. Không phải tiếng khóc, không phải lời nguyền. Chỉ là một sự câm lặng nặng trịch, một dòng máu độc đang chảy ngược trong huyết quản. Quân đội. Chính quân đội. Những chiếc xe lăn ì ạch qua con đường đất phía xa, những bộ đồng phục xanh xám vô cảm, những cái tên trong các báo cáo mà ông không đọc hiểu. Họ đã làm chuyện này. Họ đã rò rỉ thứ khí nào đó, thứ khí độc thần kinh kinh hoàng, và nó theo gió, theo hơi thở của đêm, theo dòng suối nhỏ xuống đồng, tàn sát tất cả.
Ông bước đi. Cơn Rage không dẫn lối, nó chỉ đẩy hai chân ông, bước qua xác bò, xác dê, xác heo, như một tấm thảm đỏ thẫm giữa thảm cỏ xanh. Ông đi về phía căn cỷ, nơi khuôn viên sừng sững sau hàng rào dây thép gai. Những kẻ đeo bảng tên, khoác áo lính, họ nhìn ông. Ánh mắt họ trôi nổi, không chút ngạc nhiên, cũng chút hối hận. Chỉ là sự vô cảm của những viên gạch. Ông đứng trước cổng, hét lên, không bằng lời nói, mà bằng tiếng gầm khô khốc từ cổ họng đã khản đàm vì khóc và bụi. Hắn kể chuyện. Về thằng Cu. Về đàn vật. Về mùi. Về cơn đau như kim chọc xuyên sọ. Hắn đòi hỏi. Một cái tên. Một lời giải thích. Một hình thức bồi thường. Một sự nhận lỗi. Bất cứ điều gì.
Sự im lặng là thứ đầu tiên đón tiếp hắn. Im lặng từ những người lính đứng gác. Im lặng từ những cánh cửa đóng kín. Im lặng từ những quyết định được đưa ra sau hàng rào. Rồi đến sự phủ nhận lịch sự. Không có vụ rò rỉ nào. Không có khí độc nào. Không có lỗi lầm nào của quân đội. Tất cả chỉ là “tai nạn tự nhiên”, “dịch bệnh”, hoặc “hậu quả của canh tác không đúng phương pháp”. Họ đưa ra những con số, những giấy tờ, những thủ tục phức tạp. Một bức tường. Một bức tường bằng giấy bạc, bằng hợp đồng, bằng quy định hành chính. Cơn Rage trong ngực ông giờ đây không còn là lửa, mà là một khối băng sắc nhọn, đâm xuyên qua từng câu trả lời vô hồn, từng lời từ chối được viết sẵn.
Ông trở về trang trại. Trăng lên. Ánh trăng phản chiếu trên bãi tha ma là những vệt bạc lạnh lẽo. Ông ngồi xuống bên xác thằng Cu – thân thể đã được chùm khăn lau, nhưng khuôn mặt vẫn hiện lên trong giấc mơ của ông. Cơn thịnh nộ vẫn ở đó, nhưng giờ nó đã biến đổi. Nó không còn hướng ra ngoài, về phía những kẻ đeo bảng tên. Nó lặn sâu vào trong, trở thành một phần cốt lõi của chính sự tồn tại của ông. Hắn hiểu. Hắn hiểu rằng sự im lặng kia không phải là sự trống rỗng. Đó là lời khẳng định mạnh mẽ nhất. Lời khẳng định: họ đã làm. Và họ sẽ không bao giờ thừa nhận. Cơn Rage sẽ không được đáp lại bằng công lý. Nó sẽ được đáp lại bằng chính sự tồn tại dai dẳng của ông, bằng bãi tha ma này, bằng ký ức về mùi hương và cái chết. Bằng việc mỗi ngày trôi qua, ông vẫn sống, vẫn đứng vững trên mảnh đất mà máu của con trai và gia súc đã thấm vào. Sự im lặng thứ hai, sau tất cả – sự im lặng của kẻ sống sót không nhận được công lý – ấy mới là thứ đau đớn và cay nghiệt nhất. Một thứ Rage không bao giờ tắt, chỉ âm ỉ cháy trong hốc mắt khô cằn của một người cha độc nhất.






