Khi cảm xúc dâng trào ào ạt chẳng kịp giữ lại chút nào, khi trái tim vốn hay mềm yếu bỗng phải đứng trước những phép thử lắt léo của đời thường – một lời hứa chưa trọn, một lần hiểu lầm ngớ ngẩn, một biến cố bất ngờ xô đổ hết những gì ta tưởng là chắc chắn – thì chẳng có gì là bất biến cả.
Ta từng tin tình yêu phải là kịch bản có sẵn bước, phải là lý trí cân đo đong đếm đủ cả: thu nhập ổn định, tính cách hòa hợp, tương lai cùng hướng, cho đến khi lạc vào Rak Rak: Trực Giác Tình Yêu, mới hay mọi quy tắc ta tự đặt ra đều có thể đổ sông đổ biển chỉ trong chớp mắt. Ở cái thế giới ấy, chẳng có khái niệm chắc chắn cả. Có khi chỉ là cái chạm tay tình cờ giữa đám đông hỗn loạn, là nụ cười hơi hếch cằm người kia lướt qua hành lang, là câu nói vụng về lúc nửa đêm khi mưa rào rạt bên cửa sổ – chỉ một khoảnh khắc nhỏ xíu thôi cũng đủ xoay chuyển tất cả, quật ngã hết mọi tính toán kỹ lưỡng trước đó.
Cả đời ta có khi ôm khư khư cái lý trí là phải chọn người hợp với mình nhất, rồi gặp người dấy lên rung động đầu tiên mà cái lý trí ấy bắt đầu run rẩy. Giữa cái xao xuyến không tên cứ nhoi nhói trong ngực mỗi lần nghĩ đến người ấy, và cái danh sách tiêu chuẩn ta gạch bỏ đi từng mục suốt mấy năm trời, Rak Rak: Trực Giác Tình Yêu đặt nhân vật của mình vào giữa ranh giới ấy. Họ sẽ chọn nương theo cái cảm giác mơ hồ mà tim mách bảo, dù biết may rủi lửng lơ? Hay sẽ bám chặt lấy cái lý trí đã đúc kết bao lâu, gạt bỏ hết rung động cho yên ổn?
Chẳng ai có đáp án sẵn cả, vì trong Rak Rak, chính những lựa chọn ấy mới là thứ làm nên tình yêu thật sự – không phải thứ được tính toán trên giấy, mà là thứ nảy sinh từ những khoảnh khắc không thể đoán trước.







