Ba gã bạn già như những con cá khô bỗng sống lại lần nữa dưới mái hiên Ramune Monkey. Ba mươi bảy năm - khoảng thời gian đủ dài để dòng ký ức trôi theo mùi sa-kê nhức đầu và khói thuốc lào cháy rát. Từng chiếc đèn lồng giấy mờ ảo lủng lẳng trên trần quán rung rinh theo gió, ném những bóng ma loang lổ lên ba khuôn mặt đầy nếp khắc.
Bộ tứ thiếu cô hầu, thằng Hải Tặc bật cười khi ngửi thấy mùi xi-rô chanh dai dẳng trong góc quán - thứ mùi nồng nặc suốt những năm 85 ấy, năm mà thằng Kính Cận chưa bị cận nặng đến độ chỉ nhìn thấy màu xám mờ, năm thằng Tóc Rễ Tre còn chưa phải đội tóc giả.
Lật lại tấm ảnh đen trắng nhuốm màu thời gian trên bàn, ngón tay gầy guộc của Kính Cận khẽ chỉ vào góc ảnh. Thầy Long đứng đây, mặt nghiêm nghị nhưng mép giật giật như sắp cười. Cái cách ông cầm phấn móng tay trắng bệch - vết xước ngang cổ tay hôm đó... bây giờ nghĩ lại không phải tự nhiên.
Một thùng hồ sơ cũ mốc meo bị giằng xé bởi hai bàn tay nhăn nheo. Thằng Tóc Rễ Tre chui sâu vào đống giấy tờ như con chuột nhắt ngày xưa hay lục lọi kho truyện tranh của thầy. Này, hai thằng, tháng thầy mất tích chính xác là hai tháng sau vụ cháy thư viện. Mà hồ sơ vụ cháy này... sao chỉ có ba trang giấy bỏ trống? Thường thì phải dày cả núi chứ?
Ramune Monkey thở bằng những tiếng leng keng từ chuông gió han rỉ. Tiếng chuông ấy chính là mật mã năm xưa mỗi khi bọn chúng trốn học quỵt tiền nước chanh. Hồi ấy có lẽ thầy Long biết hết, nhưng ông chỉ bặm môi làm ngơ. Thầy hiểu cái tuổi mười lăm không thể giam trong chiếc áo sơ-mi trắng cứng đơ phẳng phiu.
Tin này tụi bây, Hải Tặc đột nhiên thủ thỉ, da mặt nhăn như quả hồng mùa đông, thằng em kế thầy Long... nó vừa trả lời tin nhắn tao sau chục năm im hơi lặng tiếng. Hắn khẳng định cái vali sắt tróc sơn hồi đó thầy luôn mang theo - thứ chúng mình tưởng là giáo án - chứa cả tập tài liệu về... hoá chất trong bom.
Rơi vào im lặng nặng chĩu. Ký ức ùa về như sóng ngầm: Tiếng nổ nửa đêm đùng đoàng năm 86, cả khu tập thể giáo viên chao đảo. Vài ngày sau thầy Long biến mất không một dòng nhật ký, không hộp đựng kính, không cả cái cặp da tróc lở đã găm sâu vào vai thầy suốt mười năm. Như thể ông hoá thành khói cùng với mùi thuốc lá Tam Đảo sau vệt máu loang trên tường phòng họp.
Sáng sau ba gã lục thập niên chễm chện trên con xe máy cà tàng chạy về trường cũ. Những vệt sơn đỏ còn sót lại trên bức tường đổ nát giờ đọc thành hồng ngọc dưới nắng - màu áo dài cô giáo Vân, cô gái thầy Long thầm thương năm nào. Có lẽ ở đây, trong khoảng sân này, lời đáp ẩn chôn giữa tiếng ve nhức đầu mùa hạ tám sáu và mảnh vụn của chiếc bình Ramune vỡ nát.







