Đêm ấy, thành phố như bị nuốt chửng trong cái họng tối tăm của bạo lực. Không khí ngột ngạt mùi khói lửa xen lẫn tiếng gào thét lanh lảnh. Salvador lái chiếc xe cứu thương xuyên qua những con phố sạt lở trong ánh đèn nhấp nháy đỏ quạch, bánh xe nghiến trên mảnh chai vỡ từ những cuộc đập phá. Gương mặt ông lấm tấm mồ hôi mặn chát dưới ánh đèn đường nhập nhoạng.
Bỗng một bóng áo hoodie màu tím lướt qua – màu áo ông mua tặng con gái nhân sinh nhật mười bảy. Salvador chết lặng khi nhận ra dáng hình thân thuộc ấy đang hòa vào đám hooligan cuồng loạn, vung vẩy chai xăng tự chế. Lồng ngực như bị đổ đầy băng giá khi tiếng con bé gào lên đầy sát khí: Đốt hết đi!.
Xe cứu thương dừng khựng giữa đường. Hai bàn tay nắm vô-lăng của ông run bần bật khi nhìn thằng đầu gấu đeo khuyên mũi kéo con bé vào góc khuất – cái giật tay đầy vẻ sở hữu kinh tởm. Salvador đạp tung cửa xe. Nỗi lo sợ cho đứa con gái ngày nào còn nũng nịu xin ông đưa đi công viên giờ đẩy ông vào địa ngục. Ông đánh vật với đám thanh niên hung hãn, cú đấm của người cha mù quáng nện vào hàm răng vỡ loảng xoảng.
Mùi máu tươi loang trong không khí. Tiếng còi xe cứu thương gào lên như chính tiếng lòng ông. Salvador vùng chạy, giầy nện thịch trên mặt đường nứt nẻ đuổi theo bóng hình đã mất dạng sau khúc quanh. Những giọt nước mắt mặn chát hòa lẫn máu từ vết xước trên trán rơi xuống bụi bặm. Con đâu rồi?! – giọng ông vỡ nát giữa đêm điên loạn, hai bàn tay quờ quạng trong đêm như cố bắt lấy sợi dây cứu sinh từ cõi vô vọng.







