Năm Max Causey lên sáu, cái đêm Giáng Sinh định mệnh ấy vẫn như một vết dao cứa vào ký ức cậu. Chẳng qua là một phút nghịch ngợm trẻ con – chiếc bẫy chuột tự chế đặt trong ống khói phòng khách – ai ngờ kẹt chính cụ già mập mạp mặc bộ đồ đỏ rực. Tiếng rú Ho Ho Oh nooooo! vang lên kinh hoàng trước khi yên lặng phủ xuống phòng khách nhà Causey. 12 năm trôi qua nhưng mùi khói lửa lò sưởi vẫn khiến Max nghẹt thở.
Mùa đông năm Max 18 tuổi, căn phòng thí nghiệm bí mật trong chuồng ngựa cũ bốc mùi formaldehyde và tuyết tàn. Tay cầm cuốn sổ ghi chép nhuốm màu của bác sĩ Frankenstein mà cậu săn lùng được ở hiệu sách cũ, Max lẩm nhẩm công thức hồi sinh xen lẫn lời cầu nguyện. Chỉ cần sửa chữa sai lầm thôi, cậu tự nhủ khi châm ngòi máy phóng điện tự chế. Tia lửa xanh lè xé toạc bóng đêm, xác ướp lạnh giá trong bộ đồ Noel rách tươm bỗng giật mình thon thót.
Santastein – cái tên hiện lên trong đầu Max khi nhìn thấy sinh vật mình tạo ra. Nửa người nửa quỷ, nụ cười dài ngoẵng xé qua đôi má bạc màu, chòm râu trắng đẫm máu khô từ vụ tai nạn năm nào. Cỗ máy giết chóc ấy phá cửa chuồng ngựa mà lao đi, để lại dấu chân lỡm chởm trên tuyết. Max chết lặng khi nhận ra hướng nó đang đi: thẳng đến dinh thự Weatherby – nơi bạn thân nhất thuở nhỏ của cậu, Tommy, đang tổ chức bữa tiệc Giáng sinh xa hoa.
Giờ thì cậu chạy như điên qua khu rừng phủ đầy tuyết, tiếng chuông ngân nga từ lâu đài Weatherby vọng lại như lời dụ dỗ. Đâu đó phía trước, tiếng hô hô hô rè rè vang lên – không phải tiếng cười vui vẻ, mà là âm thanh của chiếc rìu đẫm máu đang được mài sắc trên phiến đá. Max biết mình phải chặn con quái vật Noel kia trước khi nó biến bữa tiệc thành bữa tiệc... máu.







