Ánh chiều tà nhuộm tím những luống nho Chomjan khi Rose Thippapha đặt chân trở về. Mùi đất khô nồng nặc xộc vào khoang mũi, gợi lại ký ức xưa - thuở cô bé 8 tuổi chạy chân trần giữa cánh đồng chuối chín vàng cùng cậu bạn Din Kasama tóc cắt trễ hai bên mang tai. Giờ đây, hai mảnh ghép thời thơ ấu tái ngộ trong nghịch cảnh. Tin dữ về cú ngã xe của cha dượng khiến cô gái vội vã rời bỏ sự nghiệp thiết kế tại San Francisco, nào ngờ cú sốc thứ hai chờ sẵn nơi quê nhà: những dòng chữ đỏ loang lổ trên tường nhà kho Trả đất hoặc máu đổ - lời đe dọa trắng trợn từ Wasu, tên chủ vườn nho láng giềng đang thèm khút Se Duyên Địa Đại.
Lưỡi hái của Wasu không chỉ giấu trong vườn nho. Từng thửa đất chuyển nhượng kỳ lạ, những luống rau hữu cơ bị đầu độc hàng loạt, cho đến tiếng máy ủi gầm rú đêm khuya - tất cả tố cáo tham vọng biến Chomjan thành căn cứ chuyển hàng phi pháp của hắn. Rose chợt hiểu vì sao cha dượng luôn giữ bức thư pháp Đất nuôi người, người giữ đất trong phòng làm việc. Diện tích 32 mẫu đất đỏ bazan này không đơn thuần là tài sản thừa kế, mà như chiếc phao cứu sinh cuối cùng trước cơn sóng tham tàn.
Din Kasama Wathinwanit xuất hiện đúng lúc chuông báo động vang lên lần thứ ba. Dáng người cao ráo in bóng trên nền trời hoàng hôn, mùi cỏ chanh từ chiếc áo thun bạc màu còn vương trên da. Ngày xưa cố gắng trốn tắm, giờ cần bảo vệ cả mảnh đất à? Nụ cười hờn giận của Din khiến Rose chực trào nước mắt. Người bạn thuở thiếu thời giờ đã thành chủ trang trại rau sạch đối diện, nhưng viên đá đầu tiên hắn ném qua hàng rào chẳng phải thách đấu mà là đề nghị Kết hôn với tao. Chỉ có hôn thú chính thức mới cho Din quyền pháp lý đối đầu Wasu, họ thống nhất vở kịch hôn nhân sẽ kết thúc sau 180 ngày. Nhịp đập trong lồng ngực Rose bỗng loạn xạ khi Din cầm tay cô tập tục lễ gia tiên - bàn tay chai sần của kẻ chăm đất nắm chặt ngón tay mảnh dẻ người thành thị.
Những đêm đầu tiên trong căn phòng đối diện cách vách gỗ mỏng, Rose tỉnh giấc vì tiếng hắn thở dài thâu đêm. Din lặng lẽ gom gốc cà phê bị đầu độc, tỉ mẩn ghi chép từng dấu hiệu bất thường. Lần đầu tiên sau 15 năm xa cách, cô nhận ra tay phải Din vẫn giữ sẹo dài từ vụ ngã cây xoài năm lớp 5. Lớp vỏ bảo vệ mà họ dựng lên nứt vỡ từ những khoảnh khắc nhỏ nhoi: bữa cơm chiều có món gà nướng mật ong - món ăn độc nhất Din nấu được ngày xưa, hay cách hắn vo gạo bằng nước mưa như bà Ngoại vẫn dạy.
Wasu không ngừng khiêu khích. Một sáng thức dậy, cả trang trại ngập trong mùi xăng từ vòi tưới bị cắt đứt. Din đưa Rose lên đồi cao nhất, chỉ tay về dải đất đang chuyển mình trong sắc hồng bình minh: Se Duyên Địa Đại này còn sống, bởi nó chảy trong huyết quản chúng ta!. Hai bàn tay nắm chặt nhau tự lúc nào, ấm nóng lan tỏa như nhựa sống từ lòng đất. Giọt nước mắt Rose rơi xuống vạt áo Din thấm đẫm phù sa - thứ tình cảm họ giả vờ diễn xuất bỗng hóa hiện thực, mọc lên từ lớp đất khô cằn bằng sự bền bỉ của tim cây vươn tới ánh mặt trời.
Cuộc chiến pháp lý về quyền sở hữu Se Duyên Địa Đại vẫn đang tiếp diễn, nhưng hạt giống mà Din gieo trong lòng Rose đã nảy mầm. Bằng chứng là chiếc hộp gỗ sồi nằm khiêm tốn góc tủ, trong đó, tờ đơn xin gia hạn hôn nhân có hai chữ ký đợi ngày hiện hữu...





