Mười năm trước, cái đêm định mệnh ấy vẫn còn nguyên trong trí nhớ Trương Bằng. Hai đứa dựng lều dưới chân núi Voi, tiếng ve sầu rừng rạ rào rạt trong bóng tối. Đột nhiên, thứ ánh sáng xanh lè từ trên đỉnh núi phụt xuống như lưỡi dao chọc thủng màn đêm, quét ngang qua mặt suối khiến nước bốc hơi xèo xèo. Cái mùi khét lẹt của ozon trộn lẫn tiếng gào thét của người bạn - âm thanh đứt quãng như ai bị xé vải - rồi chỉ còn lại chiếc ba lô bốc khói trên tảng đá. Vụ Sự Kiện Ánh Sáng Núi Voi chìm vào quên lãng sau báo cáo điều tra võ đoán của chính quyền địa phương, gói toàn bộ bi kịch của Trương Bằng vào hai chữ mất tích do leo núi.
Mười năm sau, đoàn làm phim tìm đến anh như thể họ đợi sẵn cái ngày kỷ niệm đen tối ấy. Đạo diễn Lăng Dục - gã đàn ông mặc comple bóng loáng giữa trưa núi nắng cháy - dúi vào tay Trương Bằng hợp đồng thầu tư liệu đắt giá. Chúng tôi muốn anh dẫn đường đến chính cái nơi nhìn thấy tia sáng cuối cùng. Cả nước cần biết sự thật! Giọng gã vang lên đầy kịch tính, nhưng đôi mắt lại liếc về phía đoàn phóng viên đang chĩa ống kính về phía anh. Trương Bằng không biết mình đang bị dắt mũi hay chính hắn ta cũng là con tốt trong ván cờ này.
Họ trở lại Tượng Sơn với dàn thiết bị hạng nặng, như thể chuẩn bị đánh trận hơn là quay phim tài liệu. Người đầu tiên họ phỏng vấn là lão Vượng, thợ săn mù một mắt sống lưu vong trong rừng sâu. To bằng cái đấu xôi! - tay lão run run vẽ vòng tròn lên không trung - Nó nuốt chửng thằng bé như cá mập đớp mồi!. Thế nhưng bà bán nước trước cổng chùa Thiên Mụ lại thề sống thề chết: Giống hệt chiếc đĩa bay trên ti vi Mỹ, nó phát ra thứ âm thanh rên rỉ như đàn bà khóc. Những mảnh ghép mâu thuẫn chồng chất lên bàn dựng phim, mỗi người dân ở đây như đang diễn trò gì đó. Lúc thì ngư dân tay còn dính máu cá trắng xóa nói về hồn ma áo trắng, lúc lại có kẻ đòi bán cho họ mẩu xương giả với giá cắt cổ, quả quyết đó là di vật từ Sự Kiện Ánh Sáng Núi Voi.
Cuộc hành trình vào hang động nhân tạo mới thật sự phơi bày sự giả trá. Những bức tường đá được gia cố bằng khung thép ăn mòn, dây điện trần chằng chịt chạy dọc các ngã rẽ như mạng nhện. Trương Bằng đạp phải thứ gì lách cách dưới chân - một khớp nối máy quay phim đời cũ lấm bụi. Đạo diễn Lăng Dục đột nhiên bật cười thành tiếng trong bóng tối: Cảm ơn anh đã giúp chúng tôi có phân cảnh gay cấn nhất!. Chiếc mặt nạ vỗ về nạn nhân rơi xuống, để lộ bộ mặt phấn bóng lòe loẹt của kẻ lợi dụng bi kịch. Hắn vênh váo giải thích về phim tài liệu giả đang gây bão mạng, về những kịch bản được viết sẵn từ mười năm trước. Nhưng chính lúc đoàn người reo hò ăn mừng thành công, tiếng đóng sập cửa xi măng rền vang như tiếng thở gấp của quái vật.
Không ai nhận ra các lối đi đã dịch chuyển. Mê cung bằng bê tông lạnh ngắt này bỗng sống dậy với hệ thống đèn neon nhấp nháy loạn xạ, chiếu sáng những dòng chữ nguệch ngoạc trên tường: NÓI DỐI LÀ CÓ TỘI. Tiếng bước chân rầm rập đâu đó phía trên khiến cả đoàn co cụm lại. Trương Bằng chợt hiểu: Họ vẫn chưa ra khỏi kịch bản. Lăng Dục - kẻ tự nhận là đạo diễn - giờ mặt cắt không còn hạt máu, tay run bắn mở khóa chiếc vali sắt luôn mang theo. Trong đó không phải hợp đồng hay tiền bạc, mà là nhật ký của người bạn mất tích thuở nào, trang cuối cùng vẽ chi tiết hang động này cùng dòng chữ máu: Ánh sáng đang rình rập chúng ta.
Cánh cửa cuối cùng mở ra không phải lối thoát, mà là khoảng sân rộng nơi hơn chục chiếc máy quay tự động đồng loạt xoay về phái họ. Trên màn hình lớn treo lơ lửng giữa không trung, dòng chữ Mời thưởng thức hồi kết của Sự Kiện Ánh Sáng Núi Voi phiên bản 2.0 nhấp nháy như dao cứa vào tim. Và đâu đó trong bóng tối, thứ ánh sáng xanh lè năm xưa bắt đầu chập chờn tích tụ...







