Phim Sự kỳ lạ Vietsub - HD

The Unearthly

Xem phim mới Phim Sự kỳ lạ Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Sự kỳ lạ Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Sự kỳ lạ Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

73 Phút

Quốc gia: Âu Mỹ

Đạo diễn: Boris Petroff

Diễn viên: Allison HayesArthur BatanidesGuy PrescottHarry FleerJohn CarradineMarilyn BuferdMyron HealeyRoy GordonSally ToddTor Johnson

Thể loại: Khoa Học, Kinh Dị, Viễn Tưởng, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Sự kỳ lạ bắt đầu từ những bức tường xám của Viện Tâm thần Northwood – nơi mà tiếng cười thường chỉ là tiếng cười vỡ, và sự im lặng mang theo mùi thuốc khử trùng và sự tuyệt vọng. Ở đó, bác sĩ Alistair Vance không mặc áo blouse trắng thông thường. Ông khoác lên mình một chiếc áo choàng lịch lãm bằng vải nhẹ, như thể đang bước vào một phòng thí nghiệm sinh học hơn là một bệnh viện tâm thần. Gương mặt ông gần như đẹp đẽ, nghiêng nghiêng như tượng La Mã, nhưng ánh mắt thì lạnh, như thể đang đếm từng hơi thở của người khác như một khoản đầu tư.

Họ gọi ông là “Bác sĩ Tuyến Gland” sau khi nghe tiếng xì xì trong những phòng giam. Bởi ông tin rằng, chìa khóa đến sự bất tử không nằm ở trái tim hay não bộ, mà ở một tuyến nhỏ, tách biệt, bị lãng quên trong hộp sọ – một tuyến mà y học hiện đại gọi là “tuyến nội tiết thần kinh tiền đình”, nhưng với ông, nó chỉ đơn giản là “công tắc sống”. Và ông quyết định thử nghiệm trên những bệnh nhân của mình – những người mà xã hội đã từ bỏ, những cái bóng không tên, không quá khứ, và không tương lai đáng giá.

Thí nghiệm của ông không phải là phẫu thuật thông thường. Ông không mổ bằng máy móc vô tri. Thay vào đó, ông dùng những dụng cụ mài nhẹ nhàng, gần như thủ công, như một nghệ nhân đang chạm khắc. Tuyến nhân tạo – một khối gelo dẻo được tạo ra từ vật liệu nào đó ông mua từ những gã buôn bán underground châu Âu – được đặt trong hộp sọ qua một đường đục nhỏ sau tai. Không gây đau đớn rõ rệt. Chỉ có một cảm giác “sạc” – như điện rung nhẹ – lan tỏa, và sau đó là một sự bình yên kỳ lạ, không phải của sự hồi phục từ bệnh tâm thần, mà của một sự tách biệt.

Sự kỳ lạ bắt đầu từ những biến đổi nhỏ. Bệnh nhân số 7, một người đàn ông từng cuồng loạn vì tiếng ồn, bỗng im lặng hoàn toàn. Nhưng không phải sự im lặng của người bình thường. Ông ngồi trong góc phòng, mắt nhìn chằm chằm vào một điểm vô hình, và thì thầm những con số liên tục – mã vạch của lô hàng thuốc trừ sâu nào đó. Bệnh nhân số 12, một phụ nữ từng không nhận ra mặt mình trong gương, bỗng vẽ lên tường hàng trăm bức chân dung giống hệt bác sĩ Vance, nhưng với đôi mắt to đến mức chiếm hầu hết khuôn mặt. Còn bệnh nhân số 3, cậu bé mắc chứng tự kỷ nặng, bỗng nhìn thẳng vào camera an ninh và nói bằng một ngôn ngữ không ai hiểu, nhưng lại đúng với tần số cơ thể của bác sĩ Vance – như thể cậu đang “đồng bộ” với ông.

Vance gọi đó là “hiệu ứng hấp dẫn”. Ông tin rằng tuyến nhân tạo không chỉ kéo dài tuổi thọ bằng cách điều chỉnh nội tiết tố. Nó còn “củng cố” ý chí sống bằng cách tạo ra một liên kết vô hình giữa người được cấy ghép và chính mình – một liên kết mà ông là trung tâm. Ông không cần họ yêu mình. Ông cần họ phụ thuộc, theo cách sinh học, vào sự hiện diện của ông. Khi họ nhìn thấy ông, tuyến sẽ tiết ra một loại hormone dịu nhẹ, tạo cảm giác an toàn. Khi ông vắng mặt, họ sẽ trải qua cơn “khô cằn” – một sự hoảng loạn cực độ có thể dẫn đến tự cắn lưỡi, gõ đầu vào tường, hoặc cười khúc khích suốt đêm.

Nhưng sự kỳ lạ không dừng lại ở đó. Dần dần, một số bệnh nhân bắt đầu nhìn thấy những thứ khác. Họ mô tả một “bóng trắng” lơ lửng trong phòng, không phải ánh sáng, mà là một khối không gian nhỏ, lạnh, rung động. Một số thì nghe thấy tiếng rít – như máy móc cũ – từ chính hộp sọ của mình. Vance ghi chép lại tất cả với sự háo hức của nhà khoa học. Ông tin rằng ông đã tạo ra một dạng “siêu giác quan” mới. Ông không biết, hay không muốn biết, rằng có thể ông đã vô tình kết nối não của họ với một nguồn năng lượng vô hình, hoặc thậm chí… với nhau. Có đêm, tất cả bệnh nhân cùng giật mình, kinh ngạc, và cùng thì thầm một câu: “Ông ấy đang đến.” – dù Vance lúc đó đang ở phòng làm việc cách xa ba tầng.

Sự thật bắt đầu vỡ lộ ra khi y tá trẻ, Lena, phát hiện ra một bệnh nhân – người đàn ông từng là giáo sư toán học – đang vẽ trên tường bằng máu một loại công thức không thuộc về Trái Đất. Hơn nữa, khi nội soi não cho một bệnh nhân vừa mất, bác sĩ phẫu thuật thấy khối gelo không bị chống đối bởi mô não. Nó hòa tan vào, như một cái rễ ăn mòn xương. Và ở đáy hộp sọ, nơi không có gì nên có, lại có một tiếng rít nhỏ, như máy tính bỏ túi đang khởi động.

Vance bắt đầu đánh giá giá trị của sự kỳ lạ. Ông thử nghiệm trên chính mình một phiên bản nhỏ hơn của tuyến. Và rồi, ông nhìn thấy nó. Một vệt sáng xanh lục lấp lánh trong gương khi ông đối diện. Ông nghe thấy tiếng thì thầm từ chính hộp sọ của mình – không phải giọng của ông – nói về “cửa sổ” và “bữa tiệc”. Sự kỳ lạ giờ đã trở thành nỗi ám ảnh.

Viện tâm thần Northwood không còn là nơi chữa lành. Nó trở thành một cỗ máy sinh học khổng lồ, một phòng thí nghiệm mở, nơi những bệnh nhân không nhận thức được họ đang trở thành một phần của một thứ gì đó khổng lồ hơn. Có đêm, toàn bộ khu viện trải qua một trạng thái “đồng bộ”: tất cả bệnh nhân cùng thức giấc, cùng nhìn về một hướng – vách tường phía Đông – nơi không có gì ngoài bóng tối. Một bóng tối kín, như thể cả một góc vũ trụ đã biến mất.

Và bác sĩ Vance, kẻ đã mở ra cánh cửa này, bỗng nhận ra ông không phải là người điều khiển. Ông chỉ là người đầu tiên kết nối. Còn những thứ khác – những thứ đang rít lên trong hộp sọ của ông và của bệnh nhân – thì đang chờ đợi. Chúng đang lắng nghe. Và chúng bắt đầu gọi tên.

Sự kỳ lạ không còn là từ ngữ. Nó là một thực thể đang lớn dậy từ những mảnh vỡ tâm thần và lòng tham của con người. Nó ăn mòn tường, ăn mòn lý trí, và nó sắp tổ chức một bữa tiệc mà khách mời là tất cả những ai từng bước qua cổng viện Northwood. Bắt đầu từ bác sĩ điên, kẻ đã nghĩ rằng ông đang chơi với Chúa. Nhưng rốt cuộc, Chúa – hay thứ gì đó tương tự – có thể đang chơi với ông. Và món đồ chơi của thứ đó, là tất cả chúng ta.

Thu gọn...