Bộ phim Tấm Gương khắc họa sâu sắc dòng chảy nội tâm của Alexei (do Ignat Daniltsev thủ vai), từ những rung động đầu đời qua tuổi thơ ngây thơ, tuổi thiếu niên đầy biến động, đến những suy tư chín muồi ở tuổi bốn mươi. Nhân vật Alexei trưởng thành hiếm khi lộ diện trực tiếp trên màn ảnh, chỉ lướt qua như bóng dáng thoáng hiện, nhưng giọng nói trầm ấm của anh vang vọng xuyên suốt, len lỏi vào các đoạn hội thoại và cảnh quay, như một sợi chỉ đỏ nối liền quá khứ với hiện tại.
Tấm Gương xây dựng theo lối kể chuyện rời rạc, phi tuyến tính, hoàn toàn bác bỏ lối cốt truyện tuyến tính quen thuộc. Thay vào đó, nó đan xen những sự kiện đời thường, giấc mơ huyền ảo, ký ức mơ hồ và cả những đoạn phim tài liệu đen trắng chân thực, tạo nên một dòng sông ký ức cuồn cuộn, nơi ranh giới giữa thực và mộng mờ nhạt. Phim liên tục nhảy vọt giữa ba dòng thời gian song song: những năm 1935 yên bình trước Thế chiến, hỗn loạn của thập niên 1940 giữa bom đạn, và hậu chiến những năm 1960-1970 với nỗi day dứt muộn màng. Qua đó, Tấm Gương không chỉ phản chiếu cuộc đời một con người, mà còn soi rọi những vết nứt của lịch sử, gia đình và linh hồn Nga.







