Tết Này Có Tổng Tài
Về quê nghỉ Tết, không khí ấm cúng đậm đặc bản sắc nhưng cũng chất chứa những áp lực vô hình. Tô Miên, cô gái thành thị trở về mái nhà xưa, chẳng được vài ngày đã thấy mẹ mình bắt đầu “chiến dịch” thúc cưới. Con đã29 rồi! Hồi mẹ con gái, hai chị em đã đẻ được mấy đứa rồi. Chàng răng lập tức lập tức đi thôi!. Những lời như vậy vang lên bất cứ lúc nào: lúc cơm trưa, lúc xem tivi buổi tối, thậm chí khi Miên đang giúp mẹ hái rau ngoài vườn.
Trong cơn bối rối, cô chợt nảy ra ý liều. Một hôm, khi đứng trước hiệu sách nhỏ ở thị trấn, cô bắt gặp một chàng trai trẻ, đeo kính, vẻ mặt lãnh đạm nhưng đôi mắt thì như đang tìm kiếm điều gì đó. Không suy nghĩ nhiều, Miên tiến đến, cười trừ: Này, anh… có phải là… bạn trai của tôi không? Tôi… tôi đang bị mẹ thúc cưới. Giả làm bạn trai của tôi một thời gian, được không?. Nói xong, lòng cô thắt lại, chờ đợi câu trả lời khó chịu.
Ai ngờ chàng trai kia, sau giây phút ngỡ ngàng, lại thở dài một hơi, gật đầu: Được. Nhưng tôi cũng đang cần một người giả làm bạn gái để dùng mẹ tôi. Thế là hợp nhau rồi. Tên anh là Lâm Gia Bình. Như hai con thuyền cũ trong biển đời, bỗng dưng chạm vào nhau trong cơn bão gia đình.
Thế là Tết Này Có Tổng Tài bắt đầu. Mỗi lần mẹ Miên hỏi thăm, cô chỉ tay về phía Bình – người bạn trai lái máy bay có vẻ bận rộn nhưng hay về quê chơi. Mỗi lần mẹ Bình tỏ ý muốn gặp mặt con dâu tương lai, anh lại lắc đầu, bày vẻ đang bận chạy dự án. Họ phối hợp với nhau một cách điêu luyện: tin nhắn, cuộc gọi, thậm chí cả những bức ảnh chụp chung lén lút trong các con hẻm để chứng minh mối quan hệ.
Nhưng màn kịch, dù được dàn dựng công phu, vẫn có những khoảnh khắc mà lòng người không thể diễn trọn. Có hôm, sau khi cùng nhau chạy trốn một bữa cơm ra mắt bạn trai do mẹ Miên tổ chức, cả hai ngồi thở dài bên chiếc bàn gỗ cũ trong hiệu sách, uống chén trà nguội. Bình lặng lẽ kể về áp lực từ gia tộc, về việc cha mẹ muốn anh kết nạp với một cô gái trong ngành ngân hàng, ổn định và phù hợp. Miên nhìn anh, bỗng thấy một sự đồng điệu lạ lùng. Họ không chỉ cùng chạy trốn một cuộc hôn nhân sắp đặt, mà còn cùng chạy trốn sự hụt hẫng của việc sống cuộc đời người khác vẽ.
Những ngày Tết trôi qua, dưới lớp vỏ giả vờ, mọi thứ dần thay đổi. Có lẽ vì cùng chia sẻ một nỗi sợ giống nhau, một nỗi cô độc giống nhau trong chính ngôi nhà đầy ồn ào của mình. Có những lần, tay Bình vô thức đặt lên chiếc điện thoại của Miên để xem tin nhắn mới, rồi cùng cô cười khúc khích vì kế hoạch lừa đời sắp tới. Có những lúc im lặng bên nhau giữa khu vườn đầy hoa cúc vàng về đêm, không cần nói nhiều, chỉ cần thở đều nhịp một cách bình yên.
Đến đêm giao thừa, khi pháo hoa rực trời, Miên và Bình lại hợp tác lần nữa: cùng nhau đi chúc Tết họ hàng xa, giả vờ như một cặp đã bên nhau lâu năm. Nhưng khi đứng sau bức tường vỡ làn, lòng Miên bỗng dưng thắt lại. Bình nhìn cô, trong ánh mắt không còn sự tinh ranh của kẻ chạy trốn nữa, mà chỉ còn một sự dịu dàng và hơi thở nông nảy. Miên…, anh gọi nhỏ, giọng khẽ mà đầm ấm, Có phải… chúng ta đang đóng kịch quá lâu rồi không?.
Cô chẳng biết trả lời thế nào. Chỉ biết, từ một màn giả yêu bất đắc dĩ, đến những rung động âm thầm nảy nở trong khoảnh khắc chia sẻ cái lạnh của mùa xuân, Miên hiểu ra: Tết Này Có Tổng Tài không phải là một kế hoạch lừa gạt. Mà là cơ hội để họ tìm thấy nhau giữa những phông nền giả tạo, để rồi nhận ra – người đồng hành thực sự cho những mùa xuân sắp tới, chính là người đã cùng mình chạy trốn khỏi định kiến, và dám chọn ở lại, bên cạnh.







