Ánh đèn neon nhấp nháy của Thành Phố Sợ Hãi chiếu xiên qua khe cửa sổ, hắt lên gương mặt đẫm nước mắt của Cristina. Mùi ẩm mốc của căn phòng trọ bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với mồ hôi lạnh trên sống lưng cô. Tiếng thở dồn dập của Naruna Costa khi thủ vai Cristina như dao cứa vào bức tường im lặng - cái im lặng đáng sợ sau khi tin dữ ập đến. Đứa cháu gái nhỏ với đôi nơ hồng cột tóc, giờ chỉ còn là bức hình nhàu nát trong tay cô.
Những bước chân chệnh choạng đưa Cristina ra ban công. Từ đây, Thành Phố Sợ Hãi hiện ra chập chờn dưới màn sương đặc quánh - một mê cung của những âm mưu chốn ngầm mà cô tưởng mình thuộc về. Hội Anh Em từng là gia đình thứ hai, thứ kim chỉ nam dẫn cô qua cơn bão đời. Giờ đây, cái vòng tay bảo bọc ấy bỗng nguội lạnh như lưỡi dao găm đeo sau lưng.
Đêm thứ bảy trôi qua không một tin tức. Những lời hứa xử lý ổn thỏa từ đồng đội vang lên rỗng tuếch như tiếng gió rít qua kẽ cửa. Cristina cúi nhặt mảnh vỡ từ chiếc cúp Thành viên xuất sắc Hội Anh Em trao năm nào - thứ bà đã đặt trang trọng trên tủ kính. Giữa đống thủy tinh vỡ, bà chợt nhận ra sự thật trần trụi: lòng trung thành hóa ra mong manh hơn cả lớp son phấn ngoài môi. Nó tan chảy khi nhiệt độ cuộc đời lên cao, để lộ bên dưới là lớp da thịt đầy toan tính.
Trong căn phòng tối om ấy, hình ảnh đứa cháu nhỏ lần đầu tập xe đạp cứ ám ảnh Cristina. Dì ơi, đừng buông tay nhé! - giọng nói ngây thơ ấy giờ đổi thành tiếng thét xé lòng trong cơn ác mộng. Thành Phố Sợ Hãi chưa bao giờ đáng sợ đến thế, ngay cả khi cô từng một mình đối mặt với lưỡi lê của đối thủ. Bởi lần này, kẻ thù không phải là những gương mặt lạ hoắc ngoài đường, mà ẩn nấp sau nụ cười bè bạn, sau những cái bắt tay tưởng chừng đầy tín nghĩa.
Khi chuông điện thoại rung lên lần thứ mười bảy, Cristina hít sâu mùi máu tanh tưởng tượng trên tay mình. Cô đã sẵn sàng biến Thành Phố Sợ Hãi thành địa ngục trần gian - dù phải đốt cháy cả những gì mình từng tôn thờ.







