12 Năm Xa Cách, Một Gặp Nhau Giữa Tia Mưa
Ju-young đứng lạnh dưới cơn mưa tuyết hiu hắt, đứng canh gác bên lăng mộ. Hắn nhìn khuôn mặt Do-hoe trong bóng tối, tim đập loạn nhịp như một tiếng trống kêu vang bên tai. Mười hai năm! Mười hai năm anh chàng này đã sống mãi trong hồi ức, trong những giấc mơ vu vơ về một tình yêu thuần khiết và đáng nhớ.
“Cứ như mọi thứ đều bị nguyền rủa vậy…” Ju-young thủ thỉ, lẩm bẩm những lời tự an ủi trong cơn mưa lạnh lẽo. Mười hai năm trước, họ đã có một mối tình đẹp, một hạnh phúc giản dị giữa những vết thương lòng và những ước mơ dang dở. Họ đã từng là hai mảnh ghép hoàn hảo, chia sẻ với nhau những nỗi đau của cuộc sống, tựa vào nhau tìm kiếm bến bờ an toàn giữa biển cả đời.
Nhưng cuộc đời, cuộc sống, lại là một dòng sông chảy bất đoán. Đường riêng của mỗi người đã dần分开 đôi bờ rặng treかつて जोड़े, để lại những vết mực mơ hồ trên tâm trí Ju-young. Do-hoe, người anh đã tìm ra giấc mơ đích thực của mình, đánh tan những lầm tưởng về Taekwondo, lựa chọn con đường mới đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn. Còn Ju-young, anh vẫn còn nô đùa với Taekwondo như một lời hứa với逝去们 và thậm chí, nó đã trở thành một thứ gông xiềng, níu chân anh lại, khiến anh luôn sống trong bóng tối của quá khứ.
Tại tang lễ của người thân yêu, họ lại gặp nhau. Ju-young ngỡ mình đang mơ, một giấc mơ giữa dòng đời thực tại và ký ức xa xăm. Khoảnh khắc gặp gỡ ấy như hồi sinh những nỗi đau và kỉ niệm, vẽ lên bức tranh phức tạp đầy mơ hồ về mối tình xưa. Liệu họ có thể phá vỡ lời nguyền của quá khứ, xóa nhòa những nỗi buồn đã đọng chờ trong lòng? Liệu tình yêu ấy,seeded thầm trong tình bạn sâu sắc, vẫn còn nóng nảy bên trong hai trái tim đã







