Tình Yêu Bọ Xít – cái tên nghe lạ mà quen, như chính mối tình của hai chàng trai ấy: một kẻ bám riết tựa bọ xít hút nhựa cây, còn người kia như thân gỗ lặng im ngày tháng chẳng nói năng gì, để rồi cuối cùng lại đơm hoa từ những vết nứt không ngờ…
Giữa giảng đường nghệ thuật ồn ã, anh chàng khoa Mỹ thuật – Sài Triệu – cứ như con bướm rực rỡ chập chờn giữa đám đông. Mái tóc bồng bềnh nhuộm màu đồng ánh tím, áo phông lem luốc vệt màu, đôi mắt luôn ánh lên sự tò mò vô tận. Cậu sống như bức tranh sơn dầu đầy phóng khoáng: vẽ đêm ngày, cười nắc nẻ với bạn bè, nhưng hễ thấy bóng dáng người ấy là lập tức chạy theo như trẻ con đuổi theo que kem mùa hạ.
Người ấy – Lục Kha, sinh viên khoa Âm nhạc – là thứ đối lập hoàn toàn. Ít nói, ít cười, chiếc kính gọng đen che đi nửa gương mặt, lúc nào cũng chìm đắm trong những nốt nhạc lạnh lùng. Dù hàng tá ánh mắt thích thú dán vào anh chẳng khác gì tờ giấy thấm hút nước, Lục Kha chưa từng nghiêng vai nhìn ai. Thế nhưng, chỉ cần thoáng nghe tiếng Sài Triệu cười giòn tan từ đầu hành lang, những ngón tay đang lướt trên phím đàn piano bỗng run nhẹ – như phím lạc vô tình ai chạm vào.
Bạn bè xung quanh Sài Triệu đã quen với hình ảnh cậu từ bỏ cả bữa trưa chỉ để ngồi lì trước cửa phòng tập đàn, chờ Lục Kha ra về rồi dúi vào tay anh một bọc bánh bao nóng còn vội vẽ nguệch ngoạc hình trái tim. Hay những lần Sài Triệu lén vẽ chân dung Lục Kha vào góc tường giảng đường – đường nét phá cách nhưng lại chứa đầy sự nâng niu. Mỗi lần bị từ chối thẳng thừng (Thôi đi, đừng làm phiền tôi nữa), Sài Triệu chỉ bật cười, xoa xoa mũi rồi đổi chiêu khác: khi thì dựng tác phẩm điêu khắc mang hình anh, khi thì hát lạc giọng những bản nhạc Lục Kha từng biểu diễn. Tớ yêu cậu như yêu con mèo hoang đầu ngõ ấy! Càng xua lại càng lủi vào tim thôi! – câu nói bất hủ của Sài Triệu khiến đám bạn cùng phòng chỉ biết thở dài ngao ngán.
Nhưng ít ai thấy được, sau lớp vỏ băng giá kia, Lục Kha đã dần nứt vỡ. Anh nhớ rõ cái ngày Sài Triệu ôm nguyên liệu vẽ đi dưới mưa tầm tã, chỉ để kịp tặng anh bức tranh triển lãm cuối khóa. Anh cũng không quên ánh mắt Sài Triệu lần đầu tiên nghe anh đàn bài Clair de Lune – đỏ hoe như sắp khóc, khác hẳn vẻ vô tư thường ngày. Mỗi lần Sài Triệu vô tình chạm tay anh khi dúi quà, Lục Kha phải bấu chặt vào cạnh bàn để giữ nét mặt bình thản. Bạn cùng khoa âm nhạc có lần trêu: Lục Kha à, anh cứ lạnh nhạt thế, người ta nản bỏ đi thì sao?. Anh không đáp, chỉ biết đêm ấy thức trắng, ngón tay gõ nhịp liên hồi lên chăn – điệp khúc lo âu chưa từng có.
Rồi cái ngày bọ xít chính thức chui được vào lòng thân gỗ cũng đến, tự nhiên như hạt mưa rơi trúng lá. Sau buổi biểu diễn của Lục Kha, Sài Triệu lặng lẽ đặt lên ghế piano một chậu xương rồng bé xíu – loài cây không cần chăm sóc vẫn sống sót kiên cường. Tớ không phiền cậu nữa đâu, tại vì… tớ sắp tốt nghiệp rồi. Lần đầu tiên tiếng cười của Sài Triệu nghe chùng xuống. Lục Kha đứng hình giây lát, rồi đột ngột nắm chặt cổ tay người đang quay lưng đi. Ai bảo em… bỏ cuộc dễ thế? – giọng anh run nhẹ, lộ ra khe cửa trái tim mà chính chủ nhân cũng không ngờ mình đã mở toang.
Tình Yêu Bọ Xít tập 1 khép lại bằng hình ảnh Sài Triệu ngẩn ngơ nhìn Lục Kha lần đầu tiên… cúi đầu dựa vào vai mình. Còn Tình Yêu Bọ Xít tập 2, người ta thấy ở giảng đường nghệ thuật xuất hiện một cặp đôi kỳ lạ: một người vừa đi vừa nhảy múa như bướm, tay không rời cây cọ vẽ; người kia bước chậm rãi bên cạnh, khóe môi nở nụ cười hiếm hoi ấm áp hơn cả ánh đèn sân khấu. Những người từng khuyên bỏ cuộc giờ chỉ biết thốt lên: Gọi là tình yêu bọ xít, té ra là mối tình… thiên địch cân bằng mà!







