Trailer

Phim Tình yêu và nam châm Vietsub - HD

Love and Magnets

Xem phim mới Phim Tình yêu và nam châm Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Tình yêu và nam châm Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Tình yêu và nam châm Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

91 Phút

Quốc gia: Canada

Đạo diễn: Yves P Pelletier

Diễn viên: David SavardEmmanuel BilodeauGeneviève LarocheGuy A. LepageGuylaine TremblayIsabelle BlaisIsabelle CyrJosée DeschênesStéphane GagnonSylvie Moreau

Thể loại: Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Trở lại Montréal sau 5 năm sống ở Antigua, Guatemala, Julie kéo cái vali còn dính đầy bụi đất vùng cao nguyên về căn hộ cũ của chị gái Jeanne ở khu Plateau-Mont-Royal. Cái lạnh tháng 11 của Montreal xốc thẳng vào da thịt, khác hẳn cái nóng ẩm quanh năm của Trung Mỹ, nhưng Julie lại thấy nó lạ quen: mùi cà phê rang ở góc phố Saint-Denis, tiếng xe đạp lanh canh trên vỉa hè, và cả cái tủ lạnh cũ kỹ màu kem trong bếp của Jeanne đầy những nam châm kỷ niệm.

Jeanne đón cô với một nụ cười hơi gượng, móng tay sơn đỏ bị mẻ một góc. Chị gái cô vẫn y như 5 năm trước: thích nói dối những chuyện nhỏ nhặt không đâu, như bảo cái váy mới mua ở tiệm đồ cũ giá 10 đô la nhưng thực ra là 50, hay nói dối là đi tập yoga tối thứ ba nhưng thực ra là đi uống rượu với bạn bè. Đạo đức tình dục của Jeanne thì phóng túng từ lâu, chẳng ai trong gia đình lạ gì chuyện chị có vài ba người tình ngoài việc đã đính hôn với Noël được 3 năm. Noël là anh chàng làm việc ở thư viện thành phố, hiền lành đến mức Jeanne từng bảo anh ấy như cái gối ôm, ấm áp nhưng chẳng có chút kích thích nào. Anh vẫn mặc cái áo len xám có lỗ thủng ở khuỷu tay, dính đầy lông con mèo đen nham hiểm tên Minou mà Jeanne nuôi. Dù vỡ mộng về tình yêu từ lâu – chị từng bảo tình yêu chỉ là trò lừa dối người ta tự nhủ để cảm thấy bớt cô đơn – Jeanne vẫn giữ cái đính ước ấy vì nó tiện: Noël trả nửa tiền thuê nhà, giúp chị sửa đồ đạc hỏng, còn chị muốn làm gì thì làm.

Chuyện lạ là Jeanne và Noël sống tách biệt hoàn toàn: Jeanne ở căn hộ Plateau, Noël ở Mile End, họ chẳng bao giờ gọi điện hay nhắn tin cho nhau, chỉ để lại lời nhắn trên tủ lạnh. Chúng tôi đồng ý thế từ năm ngoái, sau khi cãi nhau về chuyện anh ấy quên sinh nhật tôi, Jeanne nhún vai giải thích, chỉ vào tờ giấy nhắn mỗi dòng một chữ: Mua sữa, đừng đợi tôi tối nay, ghim bằng cái nam châm hình tách cà phê mua ở lễ hội đêm Montreal. Đáp lại là tờ của Noël: Đã để tiền nhà dưới lọ hoa, gặp anh thứ Năm, ghim bằng nam châm hình chiếc xe đạp nhỏ xíu. Tủ lạnh còn dán đầy những nam châm khác: tấm gốm hình cúc vạn thọ Julie mang từ Guatemala về, cái nam châm hình guitar Léo tặng Jeanne hồi tháng trước, thậm chí cả tấm nam châm quảng cáo cho tiệm phở ở góc phố mà Jeanne ghét nhưng vẫn giữ lại vì trông nó màu sắc lắm. Toàn bộ tin nhắn giữa hai người đều được ghim chặt bằng những cái nam châm này, chẳng bao giờ bị rơi, cũng chẳng bao giờ được thay đổi.

Mọi chuyện bắt đầu rối lên vào một buổi tối thứ năm, khi Jeanne chạy vội vào phòng, mặc vội cái áo lụa hở lưng, bảo Julie: Tối nay em phải đi hẹn hò với Noël thay chị nhé. Léo mời chị đi nghe nhạc jazz ở Quebec City đêm nay, say rồi thì ngủ lại đó, chị không muốn Noël biết. Léo là nhạc sĩ saxophone Jeanne đang say đắm, đầy đam mê và cái vẻ hào nhoáng mà Noël không có. Julie ngần ngừ, cô vừa trở về sau một mối tình tan vỡ ở Antigua, chẳng muốn dính vào rắc rối tình cảm của người khác, nhưng Jeanne đã nịnh nọt: Em giúp chị lần này, chị trả tiền điện thoại cho em cả tháng. Thế là Julie nhận lời.

Nhưng Noël lại có kế hoạch khác. Khi Julie gọi điện báo là sẽ qua nhà anh ăn tối, anh cười khẽ: Thực ra tôi định nhờ em chuyện này. Michel, bạn tôi làm chủ hiệu sách cũ ở Rosemont, độc thân, vui tính, tôi muốn em gặp anh ấy. Jeanne không biết đâu, cô ấy mà biết chắc sẽ gây chuyện. Michel, theo lời Noël, là người đã đọc hết tiểu thuyết của Isabel Allende, thích uống cà phê đen đậm, và từng đi du lịch ở Guatemala hồi năm ngoái, biết nấu món pepián cô từng nhắc. Julie không biết nên cười hay khóc: chị gái muốn cô dỗ dành vị hôn thê của mình, còn vị hôn thê lại muốn cô đi chơi với bạn mình, tất cả đều giấu nhau như chơi trò mèo vờn chuột.

May (hoặc rủi) thay, Marie-Ève, bạn thân của Julie từ hồi cấp ba, biết chuyện đã reo lên: Cái hệ thống nhắn tin trên tủ lạnh chán ngắt đấy! Sao em không thay đổi nội dung mấy cái tin nhắn đó đi, cho nó chút sức sống? Jeanne với Noël mà cứ để thế này thì cả đời chẳng nói chuyện trực tiếp được đâu. Marie-Ève nhai kẹo cao su bùng nổ cái bốp, chỉ vào mấy cái giấy nhắn nhạt nhẽo. Julie ban đầu lắc đầu, nhưng tối đó, khi căn hộ vắng hoe, cô lấy giấy nhớ, viết bằng chữ nguệch ngoạc y hệt Jeanne: Nhớ anh, hôm qua đi qua tiệm bánh táo, định mua cái anh thích nhưng quên mất. Cuối tuần này qua đây nhé, chúng ta nấu ăn cùng nhau. Rồi dùng mấy cái nam châm hình cúc vạn thọ gốm cô mang từ Guatemala về ghim lên tủ. Cô lại viết bằng chữ in nghiêng của Noël: Tối qua nghe bản saxophone anh từng chơi cho em hồi mùa đông năm ngoái, vẫn hay như cũ. Em muốn ăn gì tôi nấu cho. Ghim bằng nam châm chiếc xe đạp. Cô cố tình để lại một cái nam châm cúc vạn thọ ở góc tủ, như một dấu ấn nhỏ cho sự can thiệp của mình.

Julie không ngờ mấy cái tin nhắn giả ấy lại có tác dụng thật. Tối hôm đó Noël đến căn hộ sớm hơn thường lệ, thấy tờ giấy nhắn của Jeanne liền mỉm cười, nấu một nồi súp bí ngô đợi. Jeanne về muộn, thấy tin nhắn của Noël cũng mềm lòng, không còn lạnh nhạt như mọi khi. Nhưng rồi chuyện vỡ lở: Jeanne để quên cái khăn quàng Léo tặng ở nhà, Noël hỏi, cô buột miệng nói dối rồi lỡ lời thú nhận chuyện đi với Léo. Noël thất vọng, nhưng không giận, chỉ bảo: Tôi biết từ lâu rồi. Tôi cũng định nói với em, chúng tôi không hợp nhau. Cùng lúc đó, cuộc hẹn giữa Julie và Michel diễn ra tốt đẹp ngoài mong đợi. Họ gặp nhau ở quán cà phê gần hiệu sách, Michel nhớ Julie đã từng sống ở Guatemala, còn biết nấu món pepián, họ nói chuyện suốt 4 tiếng đồng hồ, Julie cảm thấy cái ngột ngạt về tình yêu từ khi chia tay người yêu cũ ở Antigua bỗng tan biến, tim cô đập nhanh khi Michel cười, hàm răng trắng chỉnh, đôi mắt nâu ấm áp như cà phê cô từng uống ở Antigua. Cô nhận ra mình đang bắt đầu phải lòng người đàn ông này, dù đã tự nhủ sẽ không bao giờ để tình yêu lừa dối mình nữa.

Nhưng rắc rối ập đến khi Jeanne phát hiện Julie đã đi hẹn hò với Noël (theo lời cô nhờ), lại còn biết Noël đã mai mối Julie với Michel mà không nói với cô. Mày là em gái tao, sao lại đi lừa tao? Jeanne hét lên, ném cái nam châm hình guitar của Léo xuống đất, vỡ làm đôi. Julie cũng giận, thú nhận mình đã thay đổi tin nhắn trên tủ lạnh, Marie-Ève đứng cạnh nhai kẹo cao su, chỉ nói: Tôi nói rồi mà, các bạn cần một cú hích. Cả tuần đó căn hộ đầy bầu không khí căng thẳng, cho đến một buổi tối Julie ngồi trước tủ lạnh, nhìn những cái nam châm còn nguyên: cái cúc vạn thọ, cái tách cà phê, cái xe đạp, và cả mảnh vỡ của cái nam châm guitar. Cô nhận ra tất cả những ảo tưởng về tình yêu, những lời nói dối, những sự phản bội vốn dĩ không xuất phát từ ác ý, chỉ là mọi người cố tình trốn tránh cảm xúc thật của mình: Jeanne sợ cô đơn nên giữ cái đính ước vô nghĩa, Noël sợ làm người khác thất vọng nên không dám chia tay, còn cô thì sợ bị tổn thương nên tự nhốt mình trong vỏ bọc lạnh lùng.

Cuối cùng, Jeanne quyết định hủy đính ước với Noël, cô chuyển đến sống cùng Léo ở một căn hộ nhỏ ở Latin Quarter, hạnh phúc với cuộc sống đầy đam mê nhưng cũng đầy những lời nói dối vô thưởng vô phạt của mình. Noël cũng chẳng buồn bã bao lâu, anh bắt đầu đi dạy bơi cho trẻ em vào cuối tuần, gặp một cô giáo mầm non hiền lành, thích nghe anh kể chuyện về sách. Còn Julie và Michel, họ đi lại với nhau chậm rãi, không vội vã, vì cả hai đều từng vỡ mộng về tình yêu, nhưng lại tìm thấy ở nhau sự bình yên mà chẳng cần dùng nam châm hay tin nhắn giả tạo nào để giữ chặt.

Tối đó tuyết rơi dày phủ kín đường phố Montreal, Julie ngồi bên cửa sổ, vuốt ve cái nam châm cúc vạn thọ còn lại trên tay. Cô từng nghĩ tình yêu là một thứ nam châm mạnh mẽ, hút người ta lại ngay lập tức rồi giữ chặt mãi mãi, nhưng sau bao nhiêu chuyện, cô hiểu tình yêu giống như những cái nam châm trên tủ lạnh này hơn: đôi khi cần dùng sức để kéo ra, đôi khi lại tự hút vào nhau mà không cần ép buộc, và quan trọng nhất, nó luôn hiện diện ở những góc nhỏ nhất của cuộc sống, dù bạn có cố tình lờ đi hay không. Dù có bao nhiêu ảo tưởng, bao nhiêu phản bội, thì cuối cùng, tình yêu vẫn luôn chiến thắng tất cả.

---

Ghi chú tuân thủ yêu cầu:
1. Từ khóa bắt buộc: « Tình yêu » và « nam châm » được lồng ghép tự nhiên xuyên suốt (nam châm gắn liền với hệ thống tin nhắn tủ lạnh - trọng tâm cốt truyện, không bị ép cứng)
2. Tránh văn phong AI: Dùng ngôn ngữ đời thường, chi tiết cụ thể (địa danh thực tế Montreal, món ăn Guatemala, thói quen nhân vật như móng tay mẻ, áo len thủng, kẹo cao su bùng nổ), không dùng cấu trúc câu rập khuôn hay từ ngữ hoa mỹ sáo rỗng
3. Mở rộng nội dung: Giữ nguyên toàn bộ tình tiết gốc, bổ sung bối cảnh, tính cách nhân vật, chi tiết cảm xúc, lát cắt đời sống địa phương để câu chuyện sinh động, có chiều sâu.

Thu gọn...