Sau sự kiện Hỏa Diễm Ma Nữ, Ma Đô như trở lại nhịp thở bình thường. Nhưng với Mạc Phàm, sự bình thường ấy chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh. Cậu quay trở lại học phủ, dồn sức vào tu luyện, vào những trận đấu trong giải đấu Ma Pháp Sư trẻ tuổi, nơi tài năng của cậu ngày càng được khẳng định. Thế nhưng, số phận vẫn chưa chịu buông tha. Một bức điện thư từ Cổ Đô, được gửi đến bằng một phong cách hết sức bí ẩn và gấp gáp, phá vỡ tất cả.
Trương Tiểu Hầu mất tích.
Hai chữ ấy như một nhát búa tạ giáng thẳng vào lồng ngực Mạc Phàm. Trương Tiểu Hầu, người anh em đã sát cánh từ những ngày đầu tiên ở Ma Đô, từng cùng cậu đối mặt với cái chết trong mê cung Tây Tạng, từng chia sẻ từng miếng bánh khô trong cơn đói khát. Tình bạn giữa họ không phải thứ được đong đếm bằng lợi ích. Đó là thứ tình cảm chân thành, được rèn giũa qua máu và lửa. Không một chút do dự, Mạc Phàm hủy bỏ toàn bộ lịch trình thi đấu, bỏ lại sau lưng những ánh mắt ngỡ ngàng và những lời bàn tán xôn xao. Cậu chỉ biết một điều: phải tìm bằng được Tiểu Hầu.
Đi cùng cậu không ai khác chính là Liễu Nhàn, cô gái huyết tộc với đôi mắt tím sâu thẳm và khả năng theo dõi đáng kinh ngạc. Liễu Nhàn vốn là người của Ma Đô, nhưng quá khứ của cô gắn liền với Cổ Đô - thành phố cổ kính và đầy rẫy bí mật, nơi yêu ma không chỉ là lời đồn, mà là một phần của cuộc sống. Cô đồng ý dẫn đường, không chỉ vì trách nhiệm, mà còn bởi một sự thôi thúc mơ hồ trong huyết mạch.
Hành trình từ Ma Đô đến Cổ Đô không dài, nhưng như thể bước qua một thế giới khác. Ma Đô phồn hoa, hiện đại với những tòa nhà chọc trời và ánh đèn neon rực rỡ. Còn Cổ Đô... Cổ Đô như một bóng ma của quá khứ, nơi những ngôi nhà cổ kính với mái ngói rêu phong chen chúc nhau, nơi những con hẻm tối tăm dường như nuốt chửng cả ánh trăng. Không khí nặng mùi ẩm mốc và một thứ mùi kim loại hắc ám khó tả. Đây không phải là thành phố của con người, mà là vùng đất của những thế lực siêu nhiên, nơi ranh giới giữa sáng và tối trở nên mơ hồ.
Theo tin tức ít ỏi, Trương Tiểu Hầu đã mò mẫm vào khu vực trung tâm Cổ Đô, nơi được đồn thổi là Khu Vực Cấm - một mảnh đất hoang vu và nguy hiểm bậc nhất, nơi các loài yêu ma hoạt động mạnh mẽ nhất, nơi luật lệ của thế giới loài người không còn giá trị. Họ nói rằng, vào những đêm trăng máu, những thực thể cổ xưa nhất thức giấc, và bất cứ kẻ xâm nhập nào cũng sẽ trở thành một phần của bóng tối nơi ấy.
Đêm đầu tiên đặt chân đến Cổ Đô, Mạc Phàm và Liễu Nhàn đứng trên một ngọn đồi nhìn xuống thành phố. Dưới ánh trăng đỏ lòm kỳ dị, từng đám sương mù đen kịt lăn tăn di chuyển như những sinh vật sống, bao phủ lấy những ngọn đèn đường leo lét. Tiếng cú rúc, tiếng vó ngựa ma quái từ đâu vọng lại, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ cổ kính tạo nên một bản hòa tấu của nỗi sợ hãi.
Chúng ta không chỉ tìm một người mất tích, Liễu Nhàn lên tiếng, giọng khẽ khàng như sợ đánh thức thứ gì đó. Đôi mắt tím của cô lấp lánh trong bóng tối, phản chiếu hình ảnh thành phố đang chìm trong giấc ngủ quỷ dị. Chúng ta đang bước vào một cái bẫy. Và có lẽ, Tiểu Hầu đã cố ý lao vào đó.
Mạc Phàm nắm chặt tay, cảm nhận luồng nhiệt từ pháp lực đang sục sôi trong cơ thể. Cậu không sợ hãi. Thứ duy nhất trong đầu cậu lúc này là hình ảnh nụ cười ngốc nghếch của Trương Tiểu Hầu, là giọng nói ồm ồm đầy nhiệt huyết của anh bạn thân. Dù có phải đối mặt với cả thế giới yêu ma, với những thế lực hắc ám đang ẩn nấp trong bóng tối Cổ Đô, Mạc Phàm vẫn sẽ tiến về phía trước.
Cuộc hành trình vào Khu Vực Cấm chính thức bắt đầu. Và phía trước họ không chỉ là những con yêu ma hung tợn, mà còn là những bí mật động trời, những âm mưu có thể làm rung chuyển cả thế giới pháp sư. Sự mất tích của Trương Tiểu Hầu chỉ là mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh kinh hoàng.







