Câu chuyện không bắt đầu bằng phát súng, cũng không bắt đầu bằng cái chết trên mặt nước xanh lơ của bể bơi. Nó bắt đầu, hoặc có lẽ kết thúc, bởi ba tiếng thốt lên từ trong bóng tối phòng khách, được ghi nhận như một sự lặp lại ma quỷ trong các bản ghi âm: Tôi Không Còn Yêu Nữa.
Đó là câu chuyện ngắn, đầy đỗi, được đem ra như một lời công khai cuối cùng. Nhưng khi nhà chức trách lật xét lại, hóa ra đó là bản nhạc chủ đạo chưa từng ngừng được cất lên, chỉ là ở những octave và nhịp điệu khác nhau.
Với chồng, một doanh nhân quen thói kiểm soát, câu nói ấy là lời giải thích đơn giản, một sự thật nhàm chán. Anh ta nói, gương mặt đờ đẫn vì cơn say và mất ngủ, rằng vợ anh từ lâu đã không còn cảm xúc. Đó là lý do tại sao cô đã rời giường anh, rời cả căn nhà biệt thự này, để đêm hôm ấy đi một mình ra bể bơi – một hành động bất ngờ nhưng có thể lý giải được nếu xét đến sự trống rỗng trong hôn nhân. Tôi Không Còn Yêu Nữa – cô nói thế với anh, nhiều lần. Và khi nghe thấy câu nói đó, anh chỉ lắc đầu, uống thêm một ly, bỏ mặc cô ra ngoài đó. Anh không đi theo. Anh không ngờ.
Với vợ, một phụ nữ được mô tả như một bông hồng kiêu hãnh, câu nói ấy là lời bào chữa, nhưng lại là lời khai đầy mâu thuẫn. Cô khóc, run rẩy, tuyên bố rằng cô vẫn yêu chồng, luôn yêu. Lời nói Tôi Không Còn Yêu Nữa của cô, theo lời cô, là một sự giả dạo, một sự thử nghiệm đáng sợ trong một cuộc tranh cãi điên rồ. Cô định chạy đi, cô định chạy về phía người kia – người mà cô đã dành những giây phút cuối cùng trước khi ngã xuống nước. Nhưng đó chỉ là ý nghĩ, chưa thành hành động. Cô không bao giờ thực sự rời bỏ. Hay ít nhất là cô khẳng định như thế.
Với người tình – hay nên gọi là kẻ thứ ba với tư cách là một nhân viên bảo vệ trẻ, đầy vô tư và đang chết vì sự kiêu ngạo của mình – câu nói ấy lại là một bản giao hưởng hoàn toàn khác. Anh ta chẳng quan tâm đến chuyện yêu hay không yêu. Với anh, đó là lời đe dọa. Lời đe dọa của một người đàn bà điên rồ đang cố giữ chân anh bằng mọi giá. Tôi Không Còn Yêu Nữa – cô rít lên trong căn phòng nghỉ sự kiện, ánh mắt đầy ham muốn và điên loạn. Nếu anh bỏ đi, tôi sẽ nói cho cả thế giới biết chúng ta đã làm gì. Đó là sự sỉ nhục, một lời nhục mạ. Anh ta chỉ muốn cô im đi. Anh ta muốn mọi thứ trở về trật tự – trật tự của anh với cuộc sống vô hình của mình. Và rồi, có tiếng súng. Một phát. Rồi im lặng.
Họ là những thằng hề trong vở kịch của chính mình, mỗi người một vai diễn, nhưng đạo diễn lại là cái chết. Bể bơi, thứ đang lặng lẽ chứng kiến, trở thành tấm màn đen lớn nhất. Máu pha vào nước tạo thành một màu đỏ phớt, tan dần, không dứt. Không ai nói về viên đạn. Không ai nói về việc ai cầm súng. Họ chỉ xoay quanh câu thần chú: Tôi Không Còn Yêu Nữa. Họ lặp lại nó như một bùa chú, như một cách để biện minh, để trốn tránh, để che giấu thứ bản chất kinh khủng hơn: rằng họ từng yêu, yêu đến mức có thể giết chết, hoặc để bị giết chết. Yêu thương, ở mưu toan định nghĩa lại, trở thành thứ chất xúc tác cho sự hủy diệt.
Đêm đó, dưới ánh đèn vàng vọt của bể bơi, ba linh hồn đã hóa thành một. Câu chuyện về trung thành? Là trung thành với bản năng, với cái tôi, với nỗi sợ bị bỏ rơi. Câu chuyện về phản bội? Là sự phản bội của ký ức, của lời nói, của chính bóng dáng trong gương.
Và khi mọi lớp giả tạo được lột trần, còn lại một sự thật đơn điệu và đắt giá: trước cái chết, âm thanh cuối cùng không phải là tiếng cười, cũng chẳng phải tiếng khóc. Đó là tiếng thì thầm, lạnh lẽo, vang vọng từ mặt nước đang yên tĩnh trở lại: Tôi Không Còn Yêu Nữa.
Nhưng ai là người thốt lên? Câu hỏi đó, giờ đây, đã trở thành vô nghĩa. Bởi lẽ, trong mắt kẻ đứng ngoài nhìn vào, tất cả bọn họ – người chồng, người vợ, người tình – đều đã thốt lên câu ấy. Với chính mình. Với nhau. Với thế giới. Và kể từ giây phút ấy, tình yêu trong ngôi nhà ấy đã chết, không phải vì ai đó kéo cò, mà vì nó đã được tuyên bố chết ngay từ trước, bằng chính những âm thanh đó.







