Yukiya và Miku đã gắn bó với nhau từ những ngày còn học tiểu học, thân thiết đến mức dường như chẳng có bí mật nào giữa họ. Từ lúc lên sáu, họ đã cùng nhau đi học, cùng nhau đá bóng, cùng nhau chia sẻ những niềm vui nỗi buồn. Thế nhưng, có một thứ họ luôn né tránh: cảm xúc thật của trái tim.
Mọi chuyện bắt đầu vào năm lớp sáu, khi cả hai tình cờ xem một bộ phim tình cảm ở nhà Miku. Kết thúc phim, Yukiya đùa rằng: Này, tớ yêu cậu. Miku cười khúc khích và đáp lại: Thì tớ cũng yêu cậu. Thế là một trò chơi tình yêu ra đời. Luật chơi đơn giản: lần lượt nói ba chữ ấy, ai lúng túng trước, mặt đỏ bừng hoặc ấp úng, người kia sẽ chiến thắng. Họ chơi hoài, chơi mãi, từ năm này qua năm khác, coi đó như một bí mật thú vị chỉ hai người biết.
Thời gian trôi qua, họ bước vào cấp ba. Bây giờ, Yukiya cao lớn hơn, Miku cũng đã trở thành một thiếu nữ dịu dàng. Dù vẫn thân thiết như ngày nào, nhưng có điều gì đó đã khác. Những lần chạm tay khi cùng nhau qua đường, những ánh mắt lâu hơn bình thường, những khoảnh khắc im lặng đầy ý nghĩa… Tất cả khiến trái tim họ rạo rực, bồi hồi. Họ biết mình đã yêu, nhưng vẫn không ai dám bước qua giới hạn của trò chơi.
Một buổi chiều cuối thu, khi lá vàng rơi đầy sân trường, Yukiya và Miku cùng nhau đi dạo. Gió se lạnh làm hai má Miku ửng hồng. Yukiya ngập ngừng: Này, tớ… tớ muốn nói điều này từ lâu rồi… Miku quay sang, tim đập nhanh. Nói đi. Yukiya hít một hơi thật sâu: Tớ… tớ yêu cậu. Miku im lặng, rồi mỉm cười: Tớ cũng yêu cậu.
Cả hai đều bối rối, nhưng lần này, không ai thua. Họ nhận ra, trò chơi tình yêu năm nào đã đến lúc kết thúc. Giờ đây, thay vì nói để thắng, họ nói để thật lòng. Yukiya nắm tay Miku: Tớ muốn chấm dứt trò chơi tình yêu này, vì tớ muốn chúng ta là một đôi thật sự. Miku gật đầu, ánh mắt long lanh: Tớ cũng vậy. Tớ muốn chấm dứt trò chơi tình yêu này, để chúng ta không còn phải giấu diếm nữa.
Từ đó, Yukiya và Miku bước vào một chương mới của cuộc đời—không còn là trò chơi, mà là tình yêu thật sự, chân thành và dũng cảm.





