Tôi không biết gọi cái khả năng của mình là gì, mấy đứa bạn nếu biết chắc gọi là siêu năng lực, nhưng với tôi nó nhẹ tựa việc bẻ đôi cái kẹo dẻo vận vào túi: chỉ cần chạm vào cái vết nứt không khí nhỏ xíu luôn hiện ra ở góc tủ lạnh nhà tôi, là tôi lọt ngay sang cái thế giới bên kia.
Lần đầu tiên sang đó là lúc tôi đi lấy bia nửa đêm, vết nứt bất ngờ hiện ra loang loáng như ánh nắng trên mặt nước, tôi tò mò du cái ngón tay vào, rồi đập vào mắt là cảnh xác người nằm la liệt trên đường, máu đen quánh dính đầy vỉa hè, mùi thối rữa nồng đến ngạt thở, xa xa có mấy cái bóng lảo đảo đi lại, gầm gừ nghe rợn tóc gáy. Không có điện, không có internet, tòa nhà cao tầng đổ nát, cỏ mọc tràn qua mái nhà, tụi bạo chúa biến dị—mấy con to bằng cái xe tải, da cứng như thép, mắt đỏ rực—thường xuyên lang thang ở khu trung tâm, còn mấy băng nhóm quân phiệt thì chiếm đóng các kho hàng, giữ gạo, giữ thuốc, bắn chết bất cứ ai dám lại gần dù là người sống hay xác sống.
Có lúc tôi cũng nghĩ, sang đó lấy mấy khẩu súng đạn, mấy lọ vaccine còn sót lại, hay mấy món đồ cổ chưa bị phá hủy mà bên này giá cả trăm triệu, bán đi cả đời không lo nghèo. Tôi tính người thẳng, thấm nhuần từ hồi nhỏ bố mẹ dạy: của không phải của mình đừng tham, cái gì nguy hiểm thì phải báo cho người có trách nhiệm. Hơn nữa mỗi lần sang đó, tôi thấy tụi trẻ con mồ côi chạy trốn lũ zombie, thấy người già bị bỏ lại nằm chờ chết, tim tôi cứ thắt lại. Cái thế giới đó không phải tài nguyên để tôi khai thác, nó là thảm họa đang chờ tràn sang bên này nếu tôi sơ suất.
Thế là tôi gói gọn mấy cái mẫu đất có virus biến dị, mấy mảnh áo của zombie dính dịch bệnh, rồi thẳng tiến lên ủy ban nhân dân xã, bảo vệ đuổi, tôi cứ đứng đó hét: Cho tôi gặp lãnh đạo, tôi có chuyện hệ trọng liên quan đến an ninh quốc gia!. Cuối cùng cũng gặp được ông chủ tịch xã, ông đấy mắt tròn mắt dẹt nhìn mấy cái mẫu đất tôi đưa, lập tức báo lên huyện, lên tỉnh, lên tận Bộ Quốc phòng. Lúc đối diện với đoàn cán bộ điều tra mặc com-lê chỉnh tề, tôi không vòng vo quanh co, nói thẳng: Tôi Nộp Tận Thế Cho Quốc Gia. Tôi có khả năng sang cái thế giới đầy xác sống kia, nó có thể là mối đe dọa cho đất nước chúng ta, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta chuẩn bị trước.
Chưa đầy 72 tiếng đồng hồ, cái vết nứt ở góc tủ lạnh nhà tôi bị niêm phong kín mít, lính đặc nhiệm đứng gác 24/7 xung quanh. Họ đặt tên cho cái dự án đó là Kế Hoạch Hỏa Chùng, nghe đâu là vì chữa lửa bằng lửa, dùng cái thế giới chết chóc đó để rèn luyện quân đội, chặn đứng mầm họa trước khi nó tràn sang. Họ xây dựng một cái cổng kết nối cố định thay cho cái vết nứt nhỏ xíu trước đó, rộng đủ để xe tăng Type 99, tên lửa đất đối đất, pháo phản lực BM-21 hay cả mấy quả tên lửa xuyên lục địa mang theo đầu đạn hạt nhân lọt qua. Lần đầu tiên tôi dẫn đường cho đoàn xe quân sự sang bên kia, nhìn mấy anh lính bộ binh cầm súng tiến vào khu đô thị đổ nát, xác chết nằm la liệt mà không ai lùi bước, tôi mới thấy mình làm đúng.
Bên đó dù là thế giới chết chóc, nhưng mấy cái công nghệ dị biệt vẫn còn sót lại từ trước khi tận thế xảy ra: mấy loại pin năng lượng sạch chạy cả năm không hỏng, mấy loại thuốc chữa ung thư chiết xuất từ sinh vật biến dị (đã được kiểm định an toàn tuyệt đối), mấy cái vật liệu hợp kim nhẹ hơn nhôm nhưng cứng hơn thép. Các viện nghiên cứu của nước ta nhanh chóng tiếp cận được, chỉ trong 2 năm, pin điện thoại trong nước đã chạy được cả tháng, xe điện sạc 5 phút chạy 1000 cây số, máy bay chiến đấu dùng vật liệu mới nhẹ hơn 30% mà chịu lực gấp đôi. Thế nhưng không có bữa trưa nào miễn phí cả. Mấy nước phương Tây, mấy cường quốc lân cận nghe tin là giận sôi máu, ngày đêm cho gián điệp xâm nhập, muốn cướp công nghệ, muốn biết vị trí cái cổng kết nối, đe dọa sẽ tấn công hạt nhân nếu chúng ta không chia sẻ. Có lần tôi đi đường còn bị mấy người lạ chặn xe, dí súng vào đầu hỏi về cái vết nứt, suýt thì không về được nhà.
Giờ tôi không còn đi sang bên đó nhiều nữa, chủ yếu làm cố vấn cho Kế Hoạch Hỏa Chùng, dẫn đường cho các đoàn nghiên cứu. Có người bảo tôi ngốc, dâng cả cái siêu năng lực kiếm tiền triệu đô cho nhà nước, nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi là người Việt Nam, sinh ra trên mảnh đất này, cái gì nguy hiểm cho đất nước thì tôi phải báo, cái gì có lợi cho dân thì tôi phải hiến. Mà thực ra, nhìn đất nước mạnh lên từng ngày, từng người dân có cuộc sống tốt hơn nhờ mấy công nghệ mới, tôi thấy sướng hơn là nắm trong tay mấy triệu đô mà lương tâm không yên.







