Trạch Thiên Ký 3D – một câu chuyện xé lòng giữa thế giới hư ảo chồng chất biến cố. Nơi số phận vặn vẹo như lưỡi gươm treo ngược, đẩy Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung – hai tâm hồn vốn đã được chỉ trăng se mối – vào vòng nghiệt ngã. Định mệnh xoay như bánh xe quay ngược, khiến đôi ngả chia phôi chỉ vì cái chết chờ sẵn ở cuối con đường.
Trần Trường Sinh gánh trên vai lời nguyền quái đản: thân xác tiều tụy, tuổi xuân vụn vỡ trước ngưỡng hai mươi. Gạt nước mắt từ biệt tơ duyên chưa kịp nở, cậu dấn thân vào Thần Đô – vùng đất mịt mù hứa hẹn cơ may hóa giải nghiệp chướng. Nhưng nơi đâu phải thiên đường? Cửa ải Đại Triều Thí nghiến nát hy vọng, lũ yêu ma quỷ dị chực chờ hút cạn sinh lực. Bao đêm Trường Sinh vật vã giữa lằn ranh sống-chết, lòng dần băng giá: Liệu phận người có thực sự đổi thay? Hay mọi nỗ lực chỉ là trò hề trước lưỡi hái vô hình?
Thế rồi giữa tăm tối, ánh lửa Tuần Mai bỗng loé lên. Chuyện xưa về kẻ bất khuất trước thiên mệnh như gió thổi bùng than hồng trong tim Trường Sinh. Cậu nghiến răng đứng dậy, gạt máu trên môi, dấn bước về Chu Viên – cánh rừng ma mị nơi lũ yêu tộc rình rập chực xé xác phàm nhân.
Chính nơi quỷ khóc ấy, phép màu xảy đến. Bóng dáng Từ Hữu Dung hiện ra giữa bão lửa, mái tóc bay loạn trong khói đen. Khoảnh khắc tay trong tay ấm nồng hơi thở, tim như ngừng đập. Nhưng trời xanh nào dung kẻ phàm trần được mãi ngắm hoa nở? Chu Viên gầm rú nứt toác, đất trời sụp đổ cuốn nàng đi tựa chiếc lá lìa cành. Trường Sinh đuối sức giữa đống gạch vỡ, mắt đỏ hoe nhìn hư không – cứu được mạng sống rồi thì sao? Người để yêu thương giờ đã tan thành mây khói…
Trạch Thiên Ký 3D phơi bày cái vô nghĩa của hy vọng. Liệu đánh đổi cả máu xương để sống, có xứng đáng khi người mình trọng nhất chỉ còn là bóng ma? Hỏi trời xanh, trời chẳng đáp. Chỉ tiếng gió Chu Viên rên rỉ khúc bi ca vĩnh cửu.





