Trường Học Xác Sống: Cơn ác mộng bất ngờ
Cấm túc! Cả bọn, giờ đây đây là nhà tù của các em!
Giọng thầy giáo Davis vang vọng trong hành lang, như tiếng sét đánh giữa trời xanh, làm Eddie và lũ bạn câm nín. Cậu nhìn quanh, thấy khuôn mặt lo lắng của Max, ánh mắt hoang mang của Sarah, và sự bất lực của Tom. Bốn bạn, những con nghiện game máu mặt nhất lớp, nay bị thầy phạt cấm túc sau giờ học.
Thôi chết mẹ, giờ này mà cấm túc! Eddie thầm than, cảm giác như trời đang ném đá vào đầu cậu.
Trường học, vốn là nơi quen thuộc với những tiếng cười, tiếng nói, giờ đây trở nên u ám, lạnh lẽo. Ánh trăng khuya le lói xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi lên những góc tối, tạo nên một bầu không khí rùng rợn.
Có lẽ chúng ta nên tìm một chỗ để ngồi chơi game một lúc, giết thời gian đi, Max đề nghị, giọng điệu vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra.
Mà chơi game gì? Chắc chắn là wifi đã bị cắt rồi, Sarah than thở.
Thôi kệ, cứ tìm chỗ ngồi chơi game đi, Eddie nói, dù trong lòng cậu đang thầm cầu nguyện cho một phép lạ nào đó biến tấu thầy Davis thành một con zombie.
Bốn bạn tìm đến phòng học cũ, nơi mà thường xuyên được bọn họ lén lút tụ tập để chơi game. Phòng học tối om, chỉ có ánh trăng le lói chiếu vào, tạo nên những bóng tối lóng lánh. Eddie ngồi xuống ghế, cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Chẳng lẽ thầy Davis biết chúng tôi ở đây? Tom nói, giọng run rẩy.
Không có chuyện đó, thầy ấy chỉ biết chúng ta bị phạt thôi, Max nói, cố gắng trấn an Tom.
Nhưng sự im lặng đột ngột, như một màn đêm dày đặc, bao trùm lên phòng học. Eddie cảm thấy da gà, từng cơn lạnh lẽo lan khắp người.
Có ai ở ngoài không? Sarah hỏi, giọng run rẩy.
Không có ai đâu, Eddie nói, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Nhưng rồi, một tiếng gầm rú vang vọng từ ngoài cửa. Eddie giật mình, tim đập loạn nhịp.
Là gì vậy? Tom hét lên.
Không biết, Eddie nói, Nhưng chắc chắn không phải con người.
Tiếng gầm rú lại vang lên, dữ dội hơn lần trước. Eddie nhìn thấy bóng đen uốn éo, như một con quái vật khổng lồ, đang tiến lại gần.
Thây ma! Sarah hét lên, con ngươi mở to như đĩa.
Eddie nhìn thấy rõ hơn, bóng đen dần chuyển thành hình dạng rõ ràng. Đó là một xác chết, với da xanh tái, mắt đỏ như lửa, miệng há rộng, lộ ra hàm răng nhọn như lưỡi dao.
Chúng ta phải chạy! Eddie hét lớn, vội vàng đứng dậy.
Nhưng cánh cửa phòng học đã bị đóng lại, và những xác chết đang tiến đến, bao quanh bọn họ. Eddie nhìn thấy Max, Sarah, Tom, từng người một bị những xác chết tấn công, bị chúng cắn, bị chúng nuốt chửng.
Eddie run lên đỉnh đầu, tiếng gầm rú của những xác chết vang vọng trong đầu cậu, như một cơn ác mộng không thể tỉnh giấc. Cậu biết, đây không chỉ là một buổi phạt túc, đây là một cơn ác mộng, một cuộc chiến sinh tử.
Trường học, nơi cậu từng yêu thích, nay đã biến thành một địa ngục trần gian.
Trường học xác sống, Eddie thầm than, trong lòng cậu dâng lên một nỗi sợ hãi vô bờ.







