Truyện Kinh Dị Mỹ (Phần 6) (Roanoke) - cái tên đủ khiến fan trung thành của series rùng mình bởi cách lật mặt đầy bất ngờ. Ở thời điểm ra mắt năm 2016, đây được xem là mùa phim gây tranh cãi và độc lạ nhất trong loạt phim kinh dị nhiều tập của đạo diễn Ryan Murphy và Brad Falchuk.
Khác với những phần trước dễ nhận diện qua tông màu ảm đạm hay những câu chuyện ma mị mộng ảo trá hình, Roanoke khiến khán giả choáng váng với cách kể chuyện phân mảnh. Phim đóng vai trò như một mockumentary (tài liệu giả) gồm hai phần rõ rệt: ba tập đầu tái hiện lại câu chuyện của cặp vợ chồng Matt và Shelby (đóng bởi Cuba Gooding Jr. và Sarah Paulson) khi dọn về căn nhà gỗ bị nguyền rủa ở North Carolina, được dựng lại qua lời kể của nhân chứng sống. Sự thật chỉ vỡ òa từ tập 4 trở đi, khi toàn bộ ê-kip quay phim, diễn viên (kể cả bản thân Matt và Shelby đời thực) bị mắc kẹt trong chính bối cảnh kinh hoàng họ tái hiện.
Cái hay của Truyện Kinh Dị Mỹ (Phần 6) (Roanoke) nằm ở chỗ nó vặn xoắn lịch sử có thật. Thuộc địa Roanoke từng là nơi 115 người định cư biến mất không dấu vết năm 1587, để lại duy nhất từ CROATOAN bí ẩn khắc trên cây gỗ. Phim khai thác điều này bằng cách dựng lên hội The Colonists - những linh hồn thuộc địa đầu độc mặt, lảng vảng trong rừng sâu và hành hạ bất kỳ ai dám xâm phạm vùng đất. Không dừng lại ở đó, Roanoke còn đa tầng ma khi pha trộn oan hồn thổ dân bị tàn sát, nữ y tá hành quyết tù nhân thời nội chiến, và cả gã đồ tể mất trí ám ảnh chuyện lột da người.
Máu me, tiếng thét cùng cảnh tượng tra tấn dã man tràn ngập trong phần này, nhưng nỗi khiếp đảm thực sự đến từ cách phim phơi bày sự tham lam của con người. Nhân vật Lee (Adina Porter) sẵn sàng quay phim, bán đứng con gái mình để kiếm tiền; ê-kip sản xuất chương trình thực tế cố tình đẩy diễn viên vào hiểm ngũ vì rating. Những cảnh quay rung lắc tối tăm, phân đoạn camera ẩn trong rừng đêm như chứng minh rằng: đôi khi không phải ma quỷ, mà chính lòng tham mới là thứ đáng sợ nhất.
Dù là mùa phim ít được đánh giá cao nhất nhì trong series, Truyện Kinh Dị Mỹ (Phần 6) (Roanoke) vẫn xứng đáng là bước thử nghiệm táo bạo, chứng tỏ sự sáng tạo không biên giới của Murphy và Falchuk. Người xem có thể không mê nhưng chắc chắn không thể quên những đêm trăng máu, tiếng cười điên loạn của The Butcher (Kathy Bates), hay cái kết gai người khi kẻ sống sót cũng trở thành một phần huyền thoại đẫm máu.


