Alif tỉnh dậy trong bệnh viện Padang với cái đầu đập nhịp nhàng như có búa đóng, mảnh ký ức 5 năm gần nhất trống liên, chỉ còn đọng lại vài hình ảnh mờ mịt: cái sân nhà sàn lát gỗ ở làng Pariaman, nồi rendang bà nội nấu trên bếp củi, và những tối mưa bão bà ngồi kể chuyện Malin Kundang, ánh đèn dầu leo lét nhảy múa trên tường.
Tai nạn xảy ra khi anh đang lái xe trên cung đường ven biển Batanghari, cuốn theo ống kính máy ảnh định chụp những đợt sóng triều dữ dội đập vào tảng đá hình người crouch lưng nổi tiếng từ lâu. Một bóng trắng vụt qua kính lái giữa cơn mưa, anh sực tỉnh thì đã lao xuống rãnh sâu, trán đập thẳng vào vô lăng.
Ngày thứ ba sau tai nạn, một người phụ nữ tìm đến. Bà ta mặc xà-rong bạc màu, vai khoác khăn batik sờn mép, tay cầm cái hộp thiếc rỉ sét giơ lên đầy nước mắt: “Alif con, má đây, má từ Malaysia về, nghe tin con gặp nạn mới chạy ngay sang. Năm 2005 má đi xuất khẩu lao động, gửi con cho bà nội chăm, sau đó bão lớn cắt đứt liên lạc, má tìm con suốt 18 năm nay!”
Alif nhìn bà, lồng ngực thắt lại cái cảm giác kỳ lạ: bà có mùi gừng sấy khô quen thuộc, nhưng giọng nói lại lơ lớ tiếng Malay Penang chứ không phải tiếng Minangkabau dặt dẹo của người bản địa vùng này. Cổ tay bà thon thả, da nhăn nheo nhưng không có vết sẹo bỏng dài ba centimet ở mặt trong mà má anh từng bị lúc vớ rendang sôi tạt vào năm anh lên 5. Tấm ảnh bà đưa ra chụp một đứa bé 7 tuổi cầm thuyền gỗ khắc chữ “A”, bà khẳng định đó là Alif, nhưng bố anh mất khi anh mới 5 tuổi – ai là người khắc chữ lên thuyền cho đứa trẻ 7 tuổi?
Mấy y tá trực đêm khi thấy bà ấy đi vắng thì thì thầm với nhau, giọng hạ thấp đầy e dè: “Mấy bà không biết à? Cái Truyền Thuyết Hắc Ám Về Malin Kundang bản gốc không phải chỉ là chuyện đứa con chối mẹ bị hóa đá. Các cụ già trong làng kể, biển cả giận dữ sẽ phái những kẻ mạo danh người thân đã mất, lẻn vào bệnh viện tìm những kẻ mất trí nhớ sau tai nạn trên đường ven biển. Chúng lừa nạn nhân ký giấy chuyển nhượng đất, rồi kéo xuống bãi biển phía bắc, nơi tảng đá Malin nằm, làm tế phẩm để xoa dịu cơn thịnh nộ của thần biển. Bà nội Alif năm xưa còn dặn nó: Truyền Thuyết Hắc Ám Về Malin Kundang chẳng phải chuyện dọa trẻ con, là để cảnh báo kẻ nào mất trí, đừng tin bất kỳ ai tự xưng là má, là cha từ đâu lạ hoắc đến.”
Alif bắt đầu lén lút lục lại cuốn sổ tay cũ trong ngăn tủ đồ bệnh viện, thấy anh từng ghi chép dang dở dự án nhiếp ảnh về những vụ mất tích gần đây: 3 người đàn ông từng gặp nạn trên cùng cung đường Batanghari, đều có người lạ tự xưng là thân nhân đến đón, sau đó bốc hơi không dấu vết. Mak Inah – người phụ nữ ấy – ngày nào cũng đứng bên giường anh, ép anh ký giấy ủy quyền rút 200 triệu rupiah tiết kiệm, nói là để sửa lại nhà sàn cũ ở làng, đưa hai mẹ con về quê dưỡng bệnh. “Má già rồi, không còn bao nhiêu thời gian để chờ con nhớ lại đâu”, bà ta khóc lóc, tay run run nắm lấy cổ tay Alif, khiến anh rùng mình khi thấy trên mặt trang sổ tay có ghi dòng chữ nguệch ngoạc: Bà Inah ở làng kế mất con trai năm 2018, từ đó hay mặc đồ người mất đi lảng vảng cung đường ven biển.
Alif không nói cho bà ta biết mình đang nghi ngờ. Anh lén lút nhờ người bạn làm ở cục xuất nhập cảnh tra cứu hồ sơ, thấy Mak Inah nhập cảnh từ Penang chứ không phải Johor Bahru như bà khai. Càng đào sâu, anh càng tin chắc người đàn bà kia là kẻ lừa đảo, nhưng mỗi lần định đối chất, đầu anh lại đau đến tận óc, những mảnh ký ức mờ mịt cứ xoay quanh tiếng sóng gầm, tảng đá hình người trên bãi biển, và lời bà nội thì thầm: Truyền Thuyết Hắc Ám Về Malin Kundang chỉ kết thúc khi kẻ lừa dối bị vạch trần, hoặc kẻ bị lừa chấp nhận cái chết.
Đêm qua, Alif lén bỏ trốn khỏi bệnh viện, bắt xe về làng Pariaman tìm ông Pak Deris, trưởng làng già nhất còn nhớ toàn bộ chi tiết bản truyền thuyết gốc. Gió biển thổi vào mặt anh mặn chát, phía xa tảng đá Malin chìm trong sương mù, nghe như có tiếng ai hát mẹ ru buồn bã. Anh siết chặt cuốn sổ tay trong tay, quyết tâm tìm ra sự thật, dù biết có thể thứ chờ đợi anh ở cuối con đường ấy, không phải là người mẹ thất lạc, mà là một cái bẫy được dàn dựng từ chính những mảnh đời bị Truyền Thuyết Hắc Ám Về Malin Kundang ám ảnh suốt hàng trăm năm qua.







