Anh Bờm, gã đàn ông lúc nào cũng bước như lò cò trên dây, tóc tai bù xù cùng bộ vest nhàu nhĩ như vừa đánh vật với mèo. Cả nhà anh sống kiểu thẳng ruột ngựa - điện thoại hết pin thì hò nhau nhậu bia hơi, trời đổ mưa là cả lũ chạy ra tắm giữa vườn. Thế nên cái ngày vợ anh quyết định chuyển con vào trường Đỉnh Phú sang chảnh, nhà như bị thả quả bom mù tạt vào nồi lẩu.
Cậu nhóc Bert, con trai lớn nhà Bờm, ngơ ngác như cá mắc cạn giữa lũ bạn toàn túi hiệu Gucci với cặp sách Louis Vuitton. Ngày đầu nhập học, Bờm chở con bằng xe máy cà tàng đến cổng trường, giữa biển xe hơi bóng loáng, anh hét vang: Xuống mau con, ba còn chạy xe ôm kiếm cơm trưa!. Cả đám phụ huynh quay ngoắt lại, ánh mắt chằm chằm như nhìn người ngoài hành tinh.
Chuyện dở khóc dở cười xảy ra như cơm bữa. Khi cô giáo hỏi Gia đình ta có truyền thống gì đặc biệt?, Bert giơ tay phát biểu: Nhà cháu có truyền thống... đi ngủ lúc 2h sáng vì ba mải xem đá bóng!. Buổi họp phụ huynh, Bờm mang nguyên chai rượu nghệ tự nấu đến biếu hiệu trưởng, mặt mũi ông ta xanh lè khi thấy cái lọ giống yếu tố pháo hoa tự chế.
Nhưng đỉnh điểm là vụ thảm kịch dưa hấu. Ngày hội thể thao, mẹ Bert mang cả quả dưa 5kg đến cổ vũ, ai ngờ trượt tay nện bộp vào đầu bà mẹ đại gia đang chụp ảnh sống ảo. Gia đình Bờm bị gán cho biệt danh Gia tộc Rắc Rối, ban phụ huynh nhất loạt ký đơn yêu cầu đuổi học.
Giữa buổi họp kỷ luật căng như dây đàn, Bờm bỗng đứng bật dậy, giơ cao tấm ảnh Bert đang cười toe toét bên đống đồ chơi tự chế: Tự Do Cho Bert! Sao bắt con tôi phải giả vờ là người khác? Chúng tôi không giàu có, nhưng cho con được là chính mình - đó mới là thứ sang trọng thực sự!
Cả phòng im phăng phắc. Bà hiệu trưởng nhếch mép cười, chậm rãi mở khóa tủ kính lấy ra chiếc huy chương Học sinh thông minh sáng tạo - giải đặc biệt Bert đạt được từ dự án robot làm từ phế liệu mà cậu giấu biệt vì sợ... tốn tiền nguyên liệu.
Hóa ra giữa thế giới hoàn hảo giả tạo ấy, chính sự lộn xộn chân thật của gia đình Bờm lại là thứ quý giá nhất.







