Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ lớp học, hắt lên vạt tóc ngắn cắt ngang gò má của Yoi Takiguchi. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ đôi môi hồng nhạt, lập tức khiến hàng ghế sau bùng lên tiếng xì xào: Trời ơi, hoàng tử thở dài cũng đẹp trai quá thể!. Danh hiệu Uruwashi no Yoi no Tsuki - vầng trăng tuyệt mỹ Yoi - mà lũ bạn đặt cho cô, giờ đã trở thành thứ ngôn ngữ bí mật của cả khối. Nhưng với Yoi, đám đông cứ nhìn cô bằng ánh mắt chói lọi ấy mãi... cũng mệt. Cô vứt phăng cái áo khoác thể dục lên vai, bước ra hành lang trong tiếng reo hò vọng lại. Thì ra cách giữ bình yên đơn giản nhất là làm mặt lạnh.
Cho đến cái ngày định mệnh ấy.
Đứng lại, Takiguchi-san! Giọng nói đầy nhiệt lượng cắt ngang sự tĩnh lặng quen thuộc. Kohaku Ichimura - gã hoàng tử rối loạn nổi tiếng vì những trò nghịch ngợm - chặn ngang lối đi, đôi mắt nâu ánh lên thứ ánh sáng kỳ lạ. Hôm nay cậu đẹp ghê gớm đấy. Như ánh trăng rằm lạc vào sân trường vậy! Lời khen bất ngờ khiến Yoi giật nảy người. Cô định càu nhàu Im đi đồ ngốc!, nhưng má đã đỏ ửng lên mất kiểm soát. Đời nào cô ngờ được rằng, chính câu nói vu vơ ấy lại xuyên thủng lớp khiên băng cô dày công xây đắp bao năm.
Kể từ hôm ấy, Kohaku biến thành cái bóng lì lợm. Gã ta xuất hiện bên quán nước Yoi hay uống, cố tình đụng trận trong CLB kiếm đạo, thậm chí còn nhảy tùm xuống hồ bơi cứu cô khi thấy Yoi... giả vờ đuối nước trong giờ thể dục. Tôi quan tâm đến những thứ đẹp đẽ mà! Kohaku cười toe toét sau trò chơi khăm ấy, nước từ mái tóc bồng bềnh nhỏ giọt xuống vai áo Yoi. Đáng ghét thay, trái tim cô lại đập thình thịch trước vòng tay ấm áp vừa ôm cô lên khỏi mặt nước.
Đừng hiểu lầm! Chỉ là do hắn quá phiền phức thôi! - Yoi tự nhủ trong lúc nhìn Kohaku ngủ gục trên bàn học tiết Toán, nhưng không hiểu sao ngón tay lại lần theo đường nét góc cạnh trên khuôn mặt hắn. Ngay cả khi kiêu hãnh là Uruwashi no Yoi no Tsuki, cô cũng phải thừa nhận: Ánh trăng của mình bỗng nhiên... bị một mặt trời nóng bỏng làm chói lóa.







