Buổi tối Toro lê bước về nhà sau 6 tháng nằm rừng biên giới truy quét cartel, cái ghế bập bênh trước hiên vẫn treo nguyên chiếc áo da Elena hay mượn đi chợ, nồi súp đậu đen trên bếp vẫn bốc khói, nhưng vợ anh đã nằm gục dưới nền bê tông phòng khách, máu loang ra thảm trải sàn đến tận mép giày quân đội anh chưa kịp cởi. Kẻ sát nhân không quên để lại mảnh giấy ghi nguệch ngoạc bằng bút chì: Trả nợ cho thằng anh trai mày bắn chết năm ngoái.
Từ đêm đó, Carlos Toro Morales không còn là người hùng đặc nhiệm được dân làng ca tụng, không còn là người đàn ông hay nấu cho vợ món súp đậu đen mỗi tối nữa. Anh chỉ còn sống cho một từ duy nhất: Venganza. Không phải cơn giận bùng phát nhất thời, mà là một khối đặc quánh, nặng trịch, nằm nguyên dưới lồng ngực anh, thay thế cả nhịp tim. Anh làm mọi cách để tìm ra hung thủ: lần theo dấu vân tay trên mảnh giấy, tra soát hồ sơ quân đội, gõ cửa từng băng đảng nhỏ ở vùng biên, nhưng tung tích đám sát nhân cứ như tan vào không khí, chỉ để lại một khoảng trống rỗng hoác trong lòng anh.
Vận may ập đến ba năm sau, theo cách chẳng ai ngờ tới. Một người chú xa họ ở vùng cao nguyên qua đời, để lại cho anh mảnh đất bỏ hoang cả chục năm, cỏ mọc um tùm che kín cả căn nhà gỗ mục nát. Hóa ra dưới lòng đất mảnh đất đó là mỏ lithium cực lớn, các tập đoàn sản xuất pin xe điện đang săn lùng điên cuồng. Carlos bán quyền khai thác 50 năm trong một đêm, túi tiền phình to thành triệu phú đô la, khối tài sản khổng lồ đủ để mua cả một tiểu khu dân cư nhỏ.
Anh không xây biệt thự, không mua du thuyền, không gửi tiền vào quỹ từ thiện cho trẻ em mồ côi. Mỗi xu kiếm được đều chảy vào tài khoản ngầm ở Panama: mua súng phóng lựu từ lính đánh thuê châu Phi, mua thiết bị nghe lén từ cựu điệp viên Nga, thuê nguyên một nhà kho ở ngoại ô giáp biên giới để chứa đầy AK-47, lựu đạn, cả drone theo dõi tàng hình tối tân nhất. Rồi anh gọi điện cho năm người lính từng cùng anh sống chết trong trận đột kích cartel năm xưa – những thằng cũng mất vợ con trong các vụ trả thù chéo, cũng trống rỗng trong lồng ngực, cũng đang chờ một cái cớ để sống lại.
Tao tìm được tung tích bọn đã giết Elena, anh nói qua điện thoại, giọng khàn đặc vì hút thuốc lá suốt mấy năm nay. Ai muốn đi với tao, mang theo súng, đừng mang theo hy vọng quay về.
Sáng hôm sau, sáu chiếc xe bán tải đen chở đầy vũ khí rời khỏi nhà kho, lao đi về phía biên giới, nơi những kẻ chịu trách nhiệm cho cái chết của Elena đang trú ẩn. Venganza là ngọn đuốc duy nhất soi đường cho họ.







