Vợ Cũ Trăm Tỷ - cái tên đầy châm biếm mà thiên hạ gán cho Phương khi cô trở về, như bản án chung thân cho quá khứ ngây ngô của một người đàn bà từng nhắm mắt trao trái tim vào tay sai lầm. Ba năm trước, cô chỉ là một cô gái mù quáng vì tình, cắt đứt liên lạc với gia đình tập đoàn y tế trị giá nghìn tỷ, giả làm thư ký tầm thường để theo đuổi mối tình với bác sĩ Hoàng - chàng trai nghèo đứng ở phòng cấp cứu bệnh viện huyện với ánh mắt đầy tham vọng. Phương tin rằng, tình yêu của họ vượt qua được những định kiến kim tiền. Nhưng cô đâu ngờ, chính lúc mang thai đứa con đầu lòng, Hoàng ôm con riêng còn đỏ hỏn trên tay, dắt nhân tình vào ngôi nhà nhỏ Phương từng một tay chăm chút. Cười nhạt, anh ta nói: Đây là vợ sắp cưới của anh. Em cứ ở lại làm vú nuôi - nuôi con anh và nuôi cả con em cũng được. Lưỡi dao xé lòng ấy chẳng khiến Phương khóc, cô chỉ lặng lẽ rời đi với chiếc vali và cái thai 7 tháng nặng trĩu oán hận.
Vợ Cũ Trăm Tỷ khi ấy đã tự mình sinh con trong bệnh viện gia đình, nơi chẳng ai dám nhìn mặt cô vì cái ánh bỏ trốn ngày nào. Máu và nước mắt lẫn vào nhau trong phòng sinh, nhưng đứa bé không chịu nổi cơn sóc ngược khi ra đời. Đêm mất con, Phương bật cười như điên, tóc xõa dài trắng bệch dưới ánh đèn neon. Định mệnh cướp đi đứa con chưa kịp chào đời để đổi lấy một trái tim chai sạn.
Ba năm sau, Vợ Cũ Trăm Tỷ tái xuất trong buổi họp báo ra mắt nhà máy dược liệu đắt giá nhất Đông Nam Á, chiếc váy đỏ rực như lửa thiêu rụi quá khứ. Phương mỉm cười lạnh băng khi Hoàng, giờ đã thành bác sĩ trưởng phòng - người từng chà đạp cô - cúi đầu đến xin hợp tác. Ngón tay lạnh ngắt gõ nhẹ trên bàn làm việc, cô chậm rãi nhắc lại câu nói năm xưa của hắn: Đời này, chỉ những kẻ ngốc mới tin vào tình yêu. Trước khi đuổi hắn ra khỏi văn phòng, Phương ném lại hồ sơ con rơi của Hoàng với nhân tình - đứa bé mang bệnh tim bẩm sinh cần phẫu thuật trăm tỷ. Vợ Cũ Trăm Tỷ không còn nước mắt để rơi, chỉ biết nụ cười của kẻ đi sau càng phải tàn nhẫn hơn người đi trước.
Người ta đồn rằng, đêm nào trong biệt thự trăm phòng của tập đoàn, vẫn có tiếng một đứa trẻ khóc. Phương thắp nến cạnh bàn thờ - nơi đặt bình tro cốt con gái cô - thì thầm: Mẹ sẽ khiến tất cả phải trả giá. Chữ vợ cũ chưa bao giờ là vết nhơ, mà là huy chương của kẻ sống sót sau bão táp. Vợ Cũ Trăm Tỷ không trả thù bằng cảm xúc, cô giết chết quá khứ từng ngày bằng sự thăng hoa không điểm dừng.







