Gió đêm quật tứ phía khi gã cựu binh lê đôi giày rách giẫm xuống con đường đất. Hắn nhận lời đàn em với giá rẻ mạt: đột nhập căn nhà gỗ ven sông, lấy đi chiếc rương sắt màu đen. Chủ nhà đi vắng cả tuần, đàn em nói thế. Nhưng khi hắn bẻ khóa xong, mùi trầm hương nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Trên bàn thờ, ngọn nến cháy dở bên tấm ảnh người đàn ông Hà Lan mặc veston sang trọng.
Tiếng bước chân rón rén phía sau khiến hắn giật mình quay lại. Một phụ nữ mặc áo dài batik cũ kỹ, tay ôm đứa trẻ đang ngủ. Gương mặt bà ta tái dần khi nhìn thấy lưỡi dao găm trên tay hắn. Tôi chỉ là Nyai của ông ấy... – giọng nói nghẹn lại, đôi mắt nhìn xuống nền nhà như thói quen phận thê thiếp. Hắn chợt hiểu: đây không phải biệt thự của lão chủ đồn điền nào, mà là tổ ấm bé mọn của gundik bị bỏ rơi.
Bàn tay từng bóp cò súng trường run lẩy bẩy. Chiếc rương giờ đây nặng trịch như chứa cả nghìn câu hỏi. Liệu hắn có đành cướp đi cơ nghiệp duy nhất của người đàn bà này? Hay sẽ trở thành kẻ phản bội lời hứa với đám lưu manh? Tiếng đứa trẻ thở đều đều trong im lặng càng khiến căn phòng ngột ngạt hơn.






