Câu chuyện về Diệu Sơn và bí mật Vừa Nhân Sâm
Lâm Diệu Sơn, cái tên ít ai ngờ sẽ gắn liền với những bí ẩn sâu kín trong những dòng sử chép của người đuổi núi. Từ thuở ấu thơ, anh đã là một đứa trẻ mồ côi mò mẫm trên núi Thánh Nữ, nơi gió lùa qua các tán cây già như tiếng thở dài của đất trời. Sinh tử chỉ trong gang tấc, thì Lão Bát Đầu Long Nhị Khuê – một bậc kỳ nhân trong nghề – xuất hiện, lặng lẽ dẫn anh về trại phong, mở ra con đường đầy cỏ may và đầy hiểm nguy: nghề đuổi núi.
Nghề này không phải để săn thú, mà là để đuổi – đuổi theo bí mật của núi rừng, đuổi theo những dấu tích cổ xưa, và đôi khi, đuổi theo chính bóng ma của quá khứ. Diệu Sơn thông minh, nhanh nhẹn, chân tay lanh lợi, leo trèo như thỏ rừng. Nhưng bản chất anh tạp nham, láu cá và mưu ma, tính lẹo lựa trong mắt thấy tiền là mê, sẻ chia miếng ăn, tính toán từng đồng công. Trong mắt nhiều người trong trại, thằng bé ấy chỉ là một tên đầu cơ, một đứa trẻ ham của mà thiếu bản lĩnh. Long Nhị Khuê thì lặng lẽ, chưa bao giờ trách mắng, chỉ dạy bằng ánh mắt và những pha diệt khẩu ngầm: Núi rừng có mắt. Tay mình làm, mình gánh.
Rồi một ngày, Vừa Nhân Sâm – loại dược thảo quý hiếm, gần như chỉ tồn tại trong truyền thuyết – mất tích một cách bí ẩn. Không phải từ một vùngđất cũ, mà là từ một khu vực được xưa kia là tuyến giới cấm, nơi tiếng nổ của trại phong một thời vang lội. Một gói hàng lớn, do một thương nhân người Kinh thuê, định mua với giá bằng cả đời người đánh bạc. Sự kiện này không đơn thuần là mất tích củadược phẩm, mà như một viên đá tạc vào mặt nước tĩnh lặng, khiến toàn bộ giới đuổi núi xung quanh vùng núi Thánh Nữ xôn xao.
Diệu Sơn, vì một lý do nào đó – có thể là tiền công khổng lồ, có thể là lòng hiếu kỳ, hoặc một mệnh lệnh mập mờ từ sư phụ – bị cuốn vào. Anh theo các dấu vết mờ nhỏ, bước vào thung lũng cổ kính nơi cỏ dại um tùm, nơi không có tiếng chim hót, chỉ có tiếng lá rụng như người khóc. Ở đó, anh chạm trán với những bí ẩn liên quan trực tiếp đến câu chuyện cũ của trại phong – một đơn vị phản gián thời chiến, từng hoạt động sâu trong rừng, rồi biến mất không dấu vết. Những bản đồ cũ hỏng, những ký hiệu trên cổ thụ, những vật dụng kim loại han rỉ... tất cả như chỉ dẫn về một truyền thuyết về Nhục Linh Chi – loại nhân sâm thần kỳ, vừa là linh dược, vừa được đồn là mắt thần của núi, có khả năng cất lời, trả lời những câu hỏi về quá khứ và tương lai.
Hành trình đuổi theo Vừa Nhân Sâm trở thành hành trình đuổi theo cái bóng của chính sư phụ và quá khứ đầy máu me của vùng đất này. Diệu Sơn phải đối mặt với các đối thủ ngầm – những người đuổi núi khác cũng đang rình rập bí mật, những cỗ máy xưa cưa dưới lòng đất, và cả những sinh vật rừng sâu được biến dạng bởi chất độc từ quá khứ. Anh lần đầu tiên không chỉ đuổi theo tiền nữa, mà đang bị đuổi bởi những điều mình phơi ra.
Đỉnh điểm là sự ra đi của sư phụ Long Nhị Khuê. Không phải là cái chết đơn thuần, mà là một sự biến mất trọn vẹn trong chính trại phong cũ, ở một khu vực bị lấp kín bởi thảm thực vật sau một trận mưa lớn cách đây nửa thế kỷ. Dấu chân cuối cùng dẫn đến một cái hố sâu, một cửa hang bị che khuất, và chỉ còn lại chiếc búa đá quý – tool quan trọng nhất của người đuổi núi – được đặt cẩn thận ở đó như một lời trăng trối.
Cú sốc ấy đã đánh gục sự láu cá, thích của kẻ đuổi núi trẻ trong Diệu Sơn. Tiền, công danh, lợi lộc trước mắt trước mặt hiện thực trước mắt hiện thực xa xôi về sự mất mát và bí ẩn vĩnh cửu. Anh hiểu, nếu muốn tìm ra sư phụ, muốn hiểu Vừa Nhân Sâm là gì, muốn giải mã Nhục Linh Chi – anh phải thay đổi. Phải từ một kẻ đuổi vật chất, trở thành người đuổi tri thức, người đuổi chân lý của đất trời và lịch sử.
Trải qua muôn vàn biến cố, từ những trận chiến chí mạng với địch ngầm, đến những ngày lang thang một mình giữa rừng già, lắng nghe tiếng thì thầm của cỏ cây, Diệu Sơn dần biến chuyển. Anh học cách đọc dấu tích không phải trên mặt đất, mà trên mái vòm lá; học cách phân biệt tiếng động của vật thể với tiếng động của linh hồn; và học cách giữ im lặng, thay vì nói dối để kiếm lợi.
Khi quay lại, với những hiểu biết mới về bản chất của Vừa Nhân Sâm – không chỉ là một loại nhân sâm, mà là một tên gọi khác của Nhục Linh Chi, một dạng thực vật kỳ dị hấp thụ năng lượng địa mạch và ký ức của đất – anh đã không còn là thanh niên Lâm Diệu Sơn, một người đuổi núi trẻ nữa. Anh là Diệu Sơn – người mở mang, kế thừa phần nào tri thức và sứ mệnh vô danh của Long Nhị Khuê. Trong tay anh, không còn là gói hàng hay tiền công, mà là những bản đồ bí mật, những ghi chép đã mã hóa, và một trái tim đã trưởng thành từ tro bụi của sự ngây thơ và trên nền móng của những mất mát. Anh bước lên con đường mới, không chỉ để đuổi theo bí ẩn tiếp theo, mà để giữ gìn và truyền lại những gì mà sư phụ và những bậc tiền bối đã tìm thấy, đánh đổi, và để lại trong lòng người đuổi núi thực thụ: Lòng trung thực với đất, với sự thật, và với chính mình. Cái tên Vừa Nhân Sâm, từ một phiên bản giao dịch, giờ đây là một chìa khóa – chìa khóa cho thế hệ mới của Diệu Sơn, và là lời nhắc nhở về cái giá của sự trưởng thành trong nghề này.






