Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
3 lượt xem
0/ 5 0 lượt

Dolly không nhớ được chính xác giờ phút nào. Có lẽ là sau giờ tan trường, khi bầu trời tím dần và cô, với chiếc ba-lô nhỏ màu hồng, bước vội qua con hẻm ngắp để về nhà sớm hơn mọi ngày. Con hẻm ấy bình thường vắng hoe, nhưng hôm đó, một chiếc xe tải cũ kỹ, sơn bạc phếch, đỗ kín lối ra. Không kịp kêu lên một tiếng, một bàn tay thô bạo đã bịt miệng cô, kéo cô vào trong. Mùi mực in ấn cũ kỷ, mùi bụi bặm và một thứ mùi hôi hám, như đồ chơi nhựa bị mốc, phả thẳng vào mũi Dolly.

Cô bé tỉnh lại trong một căn phòng tối, nồng nặc mùi đó. Trên tường là hàng trăm chiếc Dolly – những con búp bê cũ, mắt kính long lanh, tóc xoăn bù xù, mặc đồ váy rách rưới. Chúng được đặt trên kệ, treo trên tường, thậm chí chất đống trong một góc như núi đồ chơi bỏ đi. “Bà con Gỗ” – thằng cha điên loạn ấy tự giới thiệu, giọng nói ngọt ngào như đang nói với một đứa trẻ – đang lau từng chiếc búp bê với một chiếc khăn ẩm. “Bà con Gỗ” tên thật là Alfred, nhưng cậu bé Dolly chỉ dám gọi ông ta thế trong đầu. Ông ta có làn da nhợt nhạt,đôi mắt to và lập loè, và đôi tay dài_thượt với những ngón tay khẳng khiu như cần câu.

“Con xấu hổ chưa? Trong ngoài đầy đường mà đi theo người lạ,” Alfred vừa thì thầm vừa chải tóc cho một con búp bê tóc vàng. “Nhưng không sao. Bố sẽ chăm sóc con. Bố sẽ làm cho con một căn phòng đẹp, đầy Dolly. Con sẽ có bạn bè. Con sẽ không còn cô độc.” Ông ta nói như đang kể một giấc mơ đẹp đẽ, nhưng trong mắt Dolly, đó là một cơn ác mộng không lối thoát.

Mỗi ngày, Alfred mang cho Dolly những món đồ chơi cũ kỹ – một chiếc xe đạp bánh xích, bộ đồ chơi bát đĩa sứt sẹo, hay một chiếc áo cưới nhựa đã vàng. Ông ta bắt cô mặc những bộ đồ ren rách, buộc tóc thành từng bím cứng nhắc, và ép cô ngồi đối diện những chiếc búp bê trong suốt giờ. “Giống không? Con cũng là Dolly của bố rồi,” ông ta thì thầm, ánh mắt lấp lánh một sự điên loạn quen thuộc. Cô bé Dolly co rúm trong chiếc áo quê hao gầy, mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến tim cô đập thình thịch. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ – chỉ thấy hàng rào cao, bụi bặm và bầu trời xa xôi, như một thế giới khác hoàn toàn. Cô khóc, nhưng chỉ dám khóc vào gối, vì Alfred bắt cô phải luôn mỉm cười, trưng cái vẻ mặt “Dolly ngoan ngoãn” lên gương. Cô là một con búp bê sống bị nhốt trong cái lồng của một kẻ điên, và tên cô, Dolly, giờ đây trở thành lời nguyền, là ký hiệu cho sự sở hữu quái dị này. Cô biết rằng mình phải chờ, phải tìm cách, bởi Alfred sẽ không bao giờ để cô rời khỏi “ngôi nhà của những chiếc Dolly” này.