Taiga bước chân xuống chặng tàu đêm cuối từ Bangkok, hơi ấm ngột ngạt của đất Thái lan quấn lấy anh như một chiếc áo voan dày. Mái tóc rối xung quanh khuôn mặt sắc lẹm, anh không để ý cảnh sắc náo nhiệt mà chỉ lo lắng lia mắt qua đám đông, lắng nghe tiếng thì thầm - tiếng thì thầm của nỗi đau và nghi vấn. Ngọn lửa căm giận về cái chết bí ẩn của cha dượng vẫn âm ỉ trong ngực anh, một ngọn lửa phải được thắp sáng bằng sự thật. Thái Lan không chỉ là nơi định mệnh cho bọn buôn người tiện nghi của cha dượng, giờ đây nó còn là bãi chiến trường của riêng Taiga. Anh sưu tầm manh mối, lẩn vào những con ngõ tối, nơi mùi hôi thối của kênh nước ngập hòa với mùi quế và chanh gạo. Cái chết đó không phải là tai nạn, nó là một lời nhắn gửi đầy ám ảnh, và Taiga là người duy nhất đủ ngoan cố để giải mã nó.
Rồi, trong một buổi chiều nắng như phai màu điên cuồng bên phố Khao San, tiếng xe máy gầm lên phá tan bầu không khí ngột ngạt. Taiga né vội một cú lao thẳng như tên bắn, vai anh đâm vào một thứ gì đó cứng rắn, chắc chắn như thép đúc. Anh giật mình, mắt còn hoa hướng. Trước mặt anh, cái loại thanh niên chỉ biết khoe khoang mà anh đang nhắm tới đã nằm vật ra lề đường, máu từ vết xước trên trán rỉ ra xuống áo phông sặc sỡ. Taiga xoay người, đối diện với bóng cao lớn ngăn cách anh và mục tiêu.
Cô ta cao cao, vóc người mảnh mai nhưng lại chứa đựng một sức mạnh cương nghị. Áo vest đen ôm sát, vạt áo vắt chéo ngực, để lộ phần cổ tay chắc nịch với những vòng dây chuyền kim loại vụng về, nơi ngón tay thon dài đang khoác một sợi dây xích mỏng mảnh. Ánh nắng chiều vàng vọt xuyên qua mái tóc ngắn đen tuyền của cô, để lộ một đường gãy quắc gương mặt. Đôi mắt sắc như dao găm cắn chặt vào Taiga, không chút hoảng hốt hay hối lỗi. Ánh lạnh lẽo ấy có gì đó quen thuộc, là thứ vũ khí vô hình Taiga thường thấy trong các mẫu thiết kế của mình, nhưng lại sống động và trực diện đến rợn người đến lạ. Cô đưa tay, vuốt nhẹ vết trầy trên tay Taiga, một cử chỉ khiến da anh nổi da gà. Cẩn thận hơn đi, giọng nói trầm, thấp, như tiếng gõ vào tấm đồng, Mặt phố này không an toàn cho những kẻ lang thang như cậu. Nói rồi, cô quay phắt người, những bước chân nhanh nhẹn biến mất vào đám đông chen chúc, chỉ để lại sau lưng Taiga một làn mùi nước hoa thanh mát phảng phất lá chanh non, và một cảm giác bồn chồn khó hiểu.
Rin. Đó là cái tên anh nghe thấy từ những lời thì thầm nham hiểm sau lưng. Cô cũng không phải đến đây để du lịch. Cô là cái bóng lặng lẽ bao quanh những kẻ quyền lực, là khiên théc che chở cho những kẻ tội ác. Nhưng lý do? Taiga cảm nhận được sức nặng của những bí mật cô mang theo, nặng như những chiếc túi tiền chất đầy trong cốp xe sang chảnh anh từng theo dõi. Tại sao lại cản đường anh? Cô đang bảo vệ ai? Hay… chính cô mới là kẻ nguy hiểm? Những câu hỏi đâm thẳng vào não như mũi dao. Và rồi, khoảnh khắc ở phố Khao San, khi tay cô nhẹ nhàng chạm vào da anh, Taiga đã nhận ra, bên dưới tay áo, trên phần cánh tay gầy guộc của cô, có vài vết sẹo nhỏ li ti, hình như… những sọc vằn mờ ảo. Hổ Giấu Vằn. Đó là bí danh ít người biết, là nỗi ám ảnh mà cả giới tội phạm ngầm và cảnh sát ngầm đều phải lùi bước. Và cô ta, Rin, đang sống giữa hai lằn ranh ấy, một con hổ với bộ da vằn cố che giấu. Sự thật về cái chết của cha dượng giờ đây không còn là một mảnh ghép đơn lẻ, nó đã hòa quyện vào cuộc sống chông gai, nguy hiểm và đầy những cái bóng như Rin. Taiga biết, con đường tìm sự thật sắp tới sẽ không chỉ hiểm nguy, mà còn rập rình lưỡi dao của chính Hổ Giấu Vằn đang đi cùng anh, dù cô có vẻ như đang ở phía bên kia chiến tuyến.