Sống trên mảnh đất cằn cỗi nơi hoang mạc bao la, chằng thằn lằn Oscar chẳng bao giờ có được một ngày yên ổn. Với vận đen bám riết như cát bụi, chú ta đi đến đâu là rắc rối nổi lên đến đó. Hôm thì mải đuổi bắt đàn kiến, cái lưỡi dính chặt vào gai xương rồng nhọn hoắt. Hôm khác, vừa chui vào hang nhím để trốn cái nắng như thiêu, chú đã suýt thành mồi ngon cho lũ diều hâu đói mồi săn đuổi. Giữa nhịp sống khắc nghiệt, bí mật về Ốc đảo của Oscar 2 vẫn len lỏi trong tâm trí chú như lời hứa về miền đất lành bị lãng quên. Người ta kể rằng nơi đó có suối ngọt chảy quanh năm cùng vô số trái chín cây lành, nhưng hễ Oscar tìm kiếm thì đường đi lại đầy hiểm trở. Cát lún vùi chân chỗ này, xác rắn khô găm sọ chỗ kia - sa mạc dường như chỉ nới tay với kẻ nào không phải chú. Dẫu thế, chút ánh lửa hy vọng vẫn bừng lên khi chú liếc lên chân trời nóng chảy, lòng ngỡ trong thoáng chốc đã thấy bóng dáng ốc đảo hiện ra.






