Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
63 lượt xem

Rể Hiền (Phần 2)

Tiêu Ninh chưa từng nghĩ cú va chạm xe hơi suýt lấy mạng mình lại là cánh cửa đưa hắn xuyên không sang triều Đại Cảnh, nhập vào xác một anh chàng con rể nhà họ Tô nghèo đến mức phải ăn cháo loãng quanh năm. Lúc mới tỉnh dậy, hắn bị mấy tên gia nô nhà Tô đứng ngoài sân chửi rủa sấp ngửa, nói hắn là kẻ ăn bám, ngày ngày chỉ biết nằm lì trong phòng đọc sách cũ nát, cả thành Đại Kinh ai cũng cười cợt gia tộc họ Tô mù quáng, rước một thằng rể vô dụng về nuôi, coi như rước nhục vào nhà.

Nhưng chỉ nửa tháng sau, mọi chuyện đã xoay chiều hoàn toàn. Tiêu Ninh nhớ ra mấy phương pháp ủ trà rượu ghi trong bản cổ thư thất truyền hắn từng đọc thời còn ở thế giới cũ, liền thử nghiệm ra loại trà tuyết trong vắt, uống vào thanh mát từ cổ họng dến tận bụng, rượu nếp men gạo lên men đúng 3 năm, màu hổ phách óng ánh, uống xong không hề đau đầu. Hai thứ này vừa đưa ra bán, dân chúng đổ xô đi mua, có hôm người ta đánh nhau tranh một jar rượu nhỏ, ngay cả ngự thiện phòng của hoàng cung cũng sai người đến tận cửa hàng dặn mua riêng mỗi tuần 10 jar.

Thấy thế, Tiêu Ninh không dừng lại ở buôn bán nhỏ lẻ. Hắn chế ra giấy báo in bằng bột tre giá rẻ, đặt tên là Đại Cảnh Tụ Báo, chuyên ghi chép chuyện trong dân gian, tin tức triều chính, còn mở mục Tìm tài năng để giới thiệu những người có tài nhưng bị vùi lấp. Có ông Cố Tử Vi mù lòa từng bị vu oan tham ô, giờ chỉ biết bán chữ ở góc chợ, hắn mời về làm chủ biên; có anh thợ rèn Trần Đại Lực chế ra cầy cấy mới giúp nông dân nhàn đi nửa sức, hắn đưa lên báo để công chúa Thanh Vân – vị công chúa vốn bị các quan lại bảo thủ áp chế – chú ý, cấp kinh phí mở xưởng sản xuất hàng loạt. Nhờ nguồn thông tin minh bạch từ tờ báo, công chúa lần lượt lật tẩy mấy vụ tham nhũng lớn, tiếng tăm ngày càng lẫy lừng, ngay cả hoàng đế cũng phải nhường ba phần khi bàn việc triều chính.

Nhưng thành công bao nhiêu, kẻ ghen ghét bấy nhiêu. Con gái gia thương nhân họ Lý giàu nhất thành Đại Kinh nhìn thấy trà rượu của Tiêu Ninh bán chạy, làm ăn của nhà mình thua lỗ sạch vốn, liền liên tiếp tìm cách gây khó: thuê người tung tin trà của hắn có độc, sai bọn du côn đập phá cửa hàng, thậm chí đưa 1000 lượng vàng mua công thức nhưng bị từ chối thẳng thừng. Còn vợ cũ của Tiêu Ninh – nàng Vương Linh Lung từng đính hôn thuở nhỏ, thấy hắn nghèo liền bỏ hắn mà lấy quan phụ mã hiện tại – nay thấy hắn thành công, không những không chịu thừa nhận sai lầm, còn đứng trước mặt hắn chửi hắn là rẻ là rác rưởi, dù có làm ra bao nhiêu tiền cũng chỉ là con rể ở rể nhà người ta, cả đời không ngẩng đầu lên được.

Đối mặt với đủ loại ác ý, Tiêu Ninh chưa từng để lộ một tia tức giận. Hắn cũng không dùng lời nói để cãi lý, mà âm thầm bày binh bố trận: mở thêm 5 cửa hàng trà rượu mới, hạ giá bán cho dân thường chỉ 1 văn một chén, khiến trà của gia đình họ Lý giá 10 văn không ai thèm mua, cuối cùng phải bán hết tài sản trả nợ. Còn Vương Linh Lung, sau khi chồng nàng bị tờ báo của Tiêu Ninh phơi bày tội nhận hối lộ, nàng định lén tìm đến cầu xin giúp đỡ, Tiêu Ninh chỉ bảo gia nhân đóng cửa không gặp. Hắn dùng số lợi nhuận khổng lồ từ kinh doanh, xây dựng 10 trường học miễn phí cho con em nông dân, thuê thầy giáo dạy chữ, dần dần thay đổi cái định kiến mấy trăm năm của người Đại Cảnh: con rể ở rể là vô dụng, là kẻ ăn bám. Giờ đây, ai ai cũng gọi hắn là Rể Hiền, một cái tên trân trọng chứ không còn là lời chế giễu.

Giữa vô vàn lời lăng mạ, khinh bỉ lúc mới đến, Tiêu Ninh vẫn ngồi bàn viết mỗi tối, ghi lại những trải nghiệm của mình thành cuốn sách Truyền Kỳ Rể Hiền, kể về một kẻ từ hố đen nghịch cảnh leo lên đỉnh cao, khiến cả triều đại phải nhìn nhận lại những định kiến cũ kỹ. Câu chuyện của hắn, giờ đã trở thành giai thoại được người dân kể lại khắp từ kinh thành đến thôn quê, chưa từng có ai nghĩ rằng một con rể tầm thường lại có thể viết nên một trang truyền kỳ như thế.

#Dự Phòng
Tập phim: