Chiếc Tokyo Taxi Đặc Biệt và Chuyến Đi Sang Trọng Quá Khứ
Chiều thứ Ba ấy, cái nóng oi ả của Tokyo bắt đầu tan dần khi chiếc Tokyo Taxi màu vàng tươi, đời cũ nhưng vẫn được ông Koji Usami lau chùi kỹ lưỡng mỗi ngày, rít gầm nhẹ khi dừng trước cổng chùa Shibamata. Người bước lên xe không phải khách thông thường mà là cụ bà Sumire Takano, 85 tuổi, vẻ ngoài thướt tha bất ngờ cho tuổi tác, chỉ một chiếc áo khoác cũ, đôi giày đi bộ đã sờn vai. Hayama, ạ, bà nói, giọng nhẹ như gió, nhưng nhìn Koji bằng ánh mắt đầy thẳm sâu. Nhưng anh có thể... đi một vài vòng được không? Phía quận Adachi ấy. Koji, sau thoáng ngạc nhiên vì quãng đường thông thường tới Kanagawa thường không yêu cầu vòng vèo, vẫn gật đầu cộc lộc, khởi động máy. Chiếc Tokyo Taxi lăn bánh trên những con phố quen thuộc của Shibamata, rồi nghiêng sang hướng ít người hơn.
Cửa kính xe khép lại, khoang xe trở thành một thế giới nhỏ, lọc cái bụi đường và tiếng ồn của đô thị. Mùi thuốc lá rất nhẹ cố ý bỏ đi trong bình của Koji hòa với mùi cũ kỹ của ghế da. Bà Sumire ngồi im, đôi tay gầy gầy nắm chặt một chiếc túi da xô cũ. Koji tập trung lái, mắt thường xuyên nhìn qua gương chiếu hậu. Ban đầu sự im lặng này thoáng nặng nề, rồi Koji bắt đầu nhận ra những chuyển động nhỏ của hành khách: đôi bàn tay cụ rung rung khi xe qua một ổ gà, đôi mắt cụ lóe lên khi nhìn thấy một quán cà phê quen thuộc đã đóng cửa lâu. Anh Koji? Bà đột ngột lên tiếng, làm Koji giật mình. Ừ, bà Takano? Anh... lái xe này từ khi nào thế, nhóc? Câu hỏi đơn giản nhưng làm không khí bỗng ấm cúng hơn. Từ hai mươi năm, bà ạ. Một phần cuộc đời với chiếc Tokyo Taxi này đây rồi. Cụ cười nhẹ, gương mặt nhăn nheo trước sự thừa nhận của ông.
Con đường này, bà chỉ tay về phía cửa kính bên trái khi xe đang đi qua khu nhà cửa bề bộn, xưa kia có một cửa hàng khăn tay rất đẹp. Mẹ tôi thường mua ở đó. Câu chuyện chậm rãi bắt đầu. Không phải chỉ mỗi đồ vật, mà cả những cảm giác: mùi sữa đậu nành buổi sáng từ một quán nhỏ không còn tồn tại, tiếng cười trong trẻo của các đứa trẻ chơi đùa ở công viên nhỏ gần trường cũ... Chiếc Tokyo Taxi như một chiếc hộp thời gian, lăn bánh qua từng khúc quanh, từng đoạn đường cũ kỹ, đưa bà Sumire lùi dần về phía sau.
Anh thấy cái bức tường kia không? Bà hỏi, chỉ tay về phía một bức tường xi măng đã sờn vỏ, xung quanh là những dây leo um tùm. Xưa kia... là cửa hàng bách hóa lớn nhất trong khu này. Mọi đồ đạc sang trọng nhất bà đều được mẹ bà mua tại đây. Áo choàng lụa, đồ trang sức... Bà nhớ chiếc vòng cổ ngọc trai mà mẹ bà tặng bà mười tám tuổi... Tiếng bà trở nên xa xăm, như lạc vào quá khứ sâu thẳm. Chuyến đi đến trường học của bà, cũng phải đi qua con phố này. Chiếc Tokyo Taxi của anh bây giờ đi đâu cũng nhanh, xưa kia thì hết sức chậm rãi, ông xế lái bà đi rất cẩn thận. Koji im lắng lắng nghe, không ngắt lời. Ông cảm nhận được một sự thay đổi trong bà Sumire. Sự gò bó ban đầu tan biến, thay vào đó là một khoảnh khắc dễ bị tổn thương, một sự mở lòng chân thành đến bất ngờ.
Chiếc Tokyo Taxi cứ lăn bánh. Qua Shibamata, rồi qua Arakawa, Koto... Mỗi khi qua một nơi nào đó gợi nhớ, bà lại kể thêm. Những câu chuyện về buổi tiệc tùng lộng lẫy trong biệt thự của gia đình ở Yoyogi, những chuyến du thuyền tới Okinawa, những buổi trình diễn Kabuki VIP ở một nhà hát cũ mà giờ chỉ còn là ký ức... Thời vàng son, bà thều thào, giọng đầy hoài niệm. Mọi thứ... lộng lẫy và sang trọng thật. Bà đã từng được gọi là 'Bà Takano' trong các tờ tạp chí thời trang. Koji nhìn gương chiếu hậu. Dù bà vẫn ăn mặc giản dị, một vẻ gì đó sang trọng, kiêu hãnh đĩnh đạc vương vấn trong từng cử chỉ. Chiếc Tokyo Taxi giờ đã đi khá xa, tiến vào vùng đất Kanagawa, hướng tới Hayama.
Bà đã trải qua một cuộc đời thật đặc biệt, bà Takano, Koji nói nhẹ nhàng. Bà Sumire chỉ cười mếu, nhìn ra cửa kính nơi hoàng hôn đang nhuộm đỏ bầu trời. Đặc biệt... bà lặp lại, nhưng... giờ chỉ còn lại những ký ức thôi, anh Koji ạ. Và những chuyến đi như thế này... Chuyến đi tới viện dưỡng lão ở Hayama sắp kết thúc. Koji bắt đầu tìm đường. Chiếc Tokyo Taxi, chiếc xe gắn bó với cuộc đời ông, giờ lại trở thành chứng nhân cho một cuộc đời đầy đủ vẻ đẹp và cả những điều không thể nói hết của một phụ nữ từ thời kỳ huy hoàng. Không khí trong xe giờ đây không còn là sự ngỡ ngàng ban đầu, mà là một sự đồng cảm im lặng. Koji chắc chắn rằng hành trình đơn thuần này sẽ mãi in dấu trong tâm trí ông, không chỉ vì khách hàng, mà vì những câu chuyện quý giá được kể trong khoang xe màu vàng của chiếc Tokyo Taxi, giữa những con phố Tokyo và khu vực lân cận quen thuộc.







