Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
4 lượt xem

Heejoo vẫn nhớ rõ mùi đất ẩm sau cơn mưa lớn ở cao nguyên, cái mùi laterite đỏ trộn lẫn với mùi nhựa cây teak vỡ nát khi cái cây cổ thụ bị sạt lở đất quật ngã ngay trước mũi chân cô. Lúc đó cô đang cầm tấm bản đồ khai thác thời Pháp thuộc của ông nội để lại, đi tìm cái gọi là Vùng Đất Vàng – cái tên người dân bản địa thì thầm suốt mấy chục năm, nói rằng đoạn đất giáp ranh giữa Đắk Lắk và Gia Lai này có chôn 2 tấn vàng của lính Pháp trước khi rút chạy năm 1945, nhưng chưa ai từng tìm thấy một mảnh vụn.

Cô đào dưới gốc cây, đầu tiên là những hạt vàng nhỏ lấp lánh trong đất sét, rồi là những gói vải dầu mục nát, bên trong là những thỏi vàng đúc đầy dấu ấn của Xưởng đúc tiền Paris, tổng cộng nặng gần 40 kg. Heejoo run rẩy không phải vì vui sướng, mà vì cái sức nặng lạnh ngắt của vàng áp vào lòng bàn tay – cô chỉ lấy một thỏi nhỏ làm bằng chứng, lấp đất lại, khắc một vết rạch lên rễ cây teak để đánh dấu, rồi vội vã chạy về nhà nghỉ của bác Tuấn ở thị trấn gần đó.

Bác Tuấn là người duy nhất tin cô, cho cô mượn xe máy đi khảo sát, còn giúp cô làm giấy phép với chính quyền xã. Nhưng cô không ngờ lòng tham lại đến nhanh thế. Đêm đó cô nghe lỏm được bác Tuấn gọi điện cho con trai là Dũng đang nợ nần đầy đầu vì cờ bạc: Con gái ông nội nó tìm ra rồi, Vùng Đất Vàng là thật đấy. Vợ tao ung thư phổi, mỗi tháng hóa trị hết 20 triệu, mày đưa tin cho bọn khai thác trái phép ở dưới huyện, chia cho tao ít mà, đừng hại con bé. Còn Min-jun, bạn trai đi cùng cô từ Seoul sang, sau khi nhìn thấy thỏi vàng mẫu đã trộm nó lúc cô ngủ, cùng Dũng chạy xuống thành phố bán cho phe đen.

Sáng hôm sau Heejoo tỉnh dậy thấy cửa nhà nghỉ bị khóa ngoài, Dũng đứng chực ở cầu thang, tay cầm mã tấu, mắt đỏ ngầu: Đưa bản đồ đây, tao với mày chia đều, không cần báo ai cả. Cô trèo qua cửa sổ phòng tắm, chạy trối chết ra đường quốc lộ, nhờ xe tải chở đến trụ sở công an xã. Viên cảnh sát Minh ghi biên bản xong, mỉm cười bảo cô ngồi chờ, nhưng khi cô đi vệ sinh quay lại, thấy anh ta nhắn tin cho số lạ: Cô gái tìm ra chỗ Vùng Đất Vàng đấy, đang ở đồn, mau qua bắt nó đi. Hoá ra Minh cũng nhận hối lộ của băng nhóm khai thác vàng trái phép đang muốn chiếm đoạt chỗ đó.

Heejoo lẻn ra cửa sau, điện thoại hết pin, ba lô còn để lại nhà nghỉ. Cô nhớ ra trong bản đồ ông nội có ghi một đường hầm thông gió của mỏ Pháp cũ nằm ngay sát chỗ cô đánh dấu hôm qua. Cô đi bộ ngược mưa trở lại, lò dò chui vào miệng hầm tối om, mùi phân dơi và gỗ mục nát xộc lên mũi. Cô tìm được một chiếc đèn dầu cũ, đánh diêm thắp sáng, loay hoay đi trong đường hầm chật hẹp, nghe tiếng chân người vang vọng phía sau: Tìm cho kỹ, Vùng Đất Vàng là của tụi tao, con nhỏ này sống hay chết cũng phải đưa bản đồ ra! Cô leo lên cái thang gỉ sét lên nhánh hầm cao hơn, tìm được một ngăn nhỏ người Pháp từng cất đồ tiếp tế: vài hộp sữa đặc có đường mốc meo, một cái cuốc sắt rỉ. Cô ở đó 3 ngày, uống nước ngưng tụ trên vách đá, ăn sữa đặc cứng ngắc, nghe bọn chúng đào hầm dưới gầm đất tìm mình.

Đến ngày thứ tư, cả hầm rung lên bần bật – bọn chúng cho nổ mìn chặn cửa hầm để ép cô ra. Heejoo biết không thể ở lại, cô cầm cuốc sắt lùi về phía đường thông gió ông nội từng vẽ, một khe hở bé xíu chỉ vừa người nhỏ con chui qua, dẫn lên vách đá dựng đứng. Cô lách mình qua, tay chân cắt đứt bởi đá nhọn, cuối cùng cũng bò được ra ngoài, nằm thở dốc giữa bãi cỏ voi cao ngất. Dưới kia ánh đèn xe tải của băng nhóm vẫn nhấp nháy, nhưng cô đã bị che khuất hoàn toàn. Cô đi bộ chân trần, xây xước khắp người, hướng về phía ánh đèn xa xa của thị trấn tỉnh lỵ. Vàng vẫn nằm lại dưới lòng đất, ở cái nơi người ta gọi là Vùng Đất Vàng, nhưng ít nhất cô còn sống. Và cô biết chắc mình sẽ không bao giờ quay lại chỗ đó nữa.

#Dự Phòng
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim: