Xin Chào Jadoo (Phần 6)
Ngày nào cũng thế, từ lúc mặt trời mới nhô lên khỏi rặng dừa, Jadoo đã biến căn nhà nhỏ thành… bãi chiến trường! Vừa ăn sáng xong, má hét lên: Jadoo, mắt tròn mắt dẹt gì mà chưa thay đồ!, thì cô nàng đã lao vụt ra cổng, kéo theo cả em trai Tí Nị và thằng Ku Bống hàng xóm, hét như xe cứu hỏa: Đi thăm vườn thú đi, con khỉ đầu đàn hôm qua hứa với tụi tui rồi mà!
Chuyện gì đến cũng phải đến. Vừa mon men tới chuồng công, Jadoo đã nghịch dại thọc cây kẹo bông vào lông chim. Một con công đực xù lông nhảy dựng lên, cả đàn kéo nhau xồ ra đuổi theo ba đứa nhỏ chạy toán loạn. Trong lúc ba chân bốn cẳng leo lên gốc me trốn, Jadoo còn cố bình tĩnh giải thích: Tại lông nó… đẹp quá, tui mới muốn hỏi xin ít về làm quạt! Thằng Ku Bống mặt tái mét gào khóc: Mày làm quạt, tao thành mồi cho công rồi!
Chiều đến, ba đứa lê lết về nhà, quần áo lấm lem bùn đất vì trượt chân ngã xuống mương lúc chạy trốn. Ba Jadoo nhìn cảnh tượng ấy, chỉ biết ôm trán thở dài: Con gái người ta chưng diện búp bê, còn con ba… chuyên gia dọn chuồng công! Jadoo cười hì hì, giấu nhanh vết xước sau lưng: Ba ơi, tại vườn thú… thiếu nhân viên dọn dẹp. Con tập làm trước cho quen!
Tối nằm trên giường, nghe tiếng muỗi vo ve bên tai, Jadoo thủ thỉ với gấu bông: Mai tao tính rủ tụi mày đi nhặt trứng rùa ở biển, không biết có trôi ra đại dương luôn không nhỉ? Gấu bông lắc lư cái đầu, như đồng ý… mà cũng như than thở. Đúng là phiêu lưu với Jadoo, ngày nào cũng là… ngày bão tố!







