Sống phây phây giữa New York xa hoa, hai đứa trẻ trâu tuổi đôi mươi cứ ngỡ vớ được mảnh trời rơi. Chúng mê tít mù chiêu “đứng mũi chịu sào” giữa bọn đại gia: chui vào những căn hộ xịn xò chưa ráo mực hợp đồng mua bán, túm lấy chìa khóa rồi phán như thánh: “Căn này, tao cho thuê lại!” Tiền đổ về mướt mát như máy ATM chạy ào ào, chúng vung tay ăn hàng hiệu, nhậu nhẹt tận trời Âu. Thói tham thành nghiện, mấy thằng nhóc vỗ ngực tự xưng “vua bất động sản chợ đen”.
Tất cả gãy gánh giữa đường khi chúng dính phải tòa nhà xám xịt góc phố cũ. Chủ nhân - một gã đàn ông mặc vest chỉn chu nhưng nụ cười lạnh hơn máy điều hòa tháng Giêng - chào đón chúng bằng cái bắt tay nhớp nháp mồ hôi. Đừng đụng vào tủ gỗ phòng ngủ, hắn dặn, giọng chùng xuống như tiếng rên của gỗ mục. Như những con thiêu thân đói tiền, chúng bỏ qua điềm gở ấy.
Tuần đầu, tiếng bước chân ai đó lê thê trên gác xép khi cả tòa đã tắt điện. Đêm thứ mười bốn, mùi tanh nồng nặc trong phòng tắm - vệt máu đen loang trên gạch men chưa khô. Băng đô cá trê tưởng dằn mặt được căn hộ bằng vài câu chửi thề, nào ngờ tủ gỗ cấm kỵ sáng hôm sau tự dưng mở toang. Bên trong, quần áo chúng từ ký túc xá năm 18 tuổi nguyên vẹn như mới giặt hôm qua, mùi nước hoa rẻ tiền xộc thẳng vào mũi khiến tim đập như trống hội. Từng sự kiện như vết nứt trên tường, sinh sôi thành mạng nhện xoắn quẩy bủa vây.
Khi cô gái lừa đảo nhìn thấy hình bóng chính mình trong gương lúc nửa đêm - nhưng bản sao ấy đang cười gằn bằng cái miệng méo mó không phải của cô - chúng mới ngã ngửa: không phải chúng lừa thế giới, mà có thứ gì đang đóng kịch bản ghê tởm hơn gấp vạn lần. Những căn phòng bắt đầu xê dịch như ruột mèo, âm thanh thì thào từ tường thấm thẳng vào xương tủy. Bài toán tiền bạc bỗng hóa trò đùa mạt hạng, nhường chỗ cho màn đấu trí xoắn quẩy với thứ quyền năng đen tối đang nhe nanh từ từng góc tối.
Chiếc bẫy đã khép hờ từ cái bắt tay đầu tiên - giờ chúng chỉ là chuột bạch cho trò tiêu khiển của căn nhà đói máu. Phút chúng tin mình tìm ra lối thoát, hành lang lại dài thêm vài mét. Khi chúng lao vào thang máy, cửa mở ra chính phòng ngủ tủ gỗ - nơi bản hợp đồng thuê nhà bằng mực đỏ khắc thẳng lên tường, chữ ký chúng tự động co quắp như xác ve sầu. Mê cung xoắn quẩy ấy chẳng có người thắng, chỉ có kẻ đến sau gặt hái xác những kẻ háo sự dại khờ.







