Triệu Anh Hùng là kẻ Xuyên Không Thành Tiên Đế hiếm hoi trong thiên hạ. Hắn từng là thằng nhóc ăn xin chết vì làm thêm quá giờ ở thế giới hiện đại, tỉnh dậy trong cái hang chuột ở dưới chân Thanh Vân Tông, 8 vạn năm trước. 5 vạn năm bươn chải từ tạp dịch đến trưởng lão, rồi tự mình đánh bại Hắc Long Vương, đạp lên bậc Tiên Đế, cả thiên hạ đều tung hô hắn là người tu hành chưa từng có nhờ tự lực. Nhưng 3 vạn năm gần đây, hắn ngồi chết cứng trên đỉnh Vô Cực Phong, linh khí hấp thu vào dantian lại trào ra y nguyên, tu vi dậm chân tại chỗ Tiên Đế trung kỳ, không nhúc nhích nửa ly.
Hắn có thói quen gõ ngón tay lên đầu gối mỗi khi suy nghĩ, gõ đến mức tảng đá ngồi dưới mông đã lõm xuống một vết sâu. Cái cốc trà linh chi để cạnh hắn đã đông đặc thành bã, vì hắn quên uống từ 10 năm trước. Hôm ấy hắn vừa nhổ cái răng khểnh bị sứt trong trận đánh với ma tướng 2 vạn năm trước, đang định đập đầu vào vách đá cho rồi thì trước mắt bỗng hiện ra một khối sáng xanh nhấp nháy, chữ hiện lên đầy lỗi chính tả, lag như mạng internet thời thượng cổ:
[Hệ Thống Đến Muộn Tám Vạn Năm. Đang khởi động lại... Lỗi: Dữ liệu host đã lỗi thời. Bù đắp thất bại đang tải...]
Hắn suýt phun máu tươi. 8 vạn năm trước hắn vừa xuyên không đến, sượng trân trong cái hang chuột, có cầu nguyện trời đất cho một chút trợ giúp, đừng nói đến hệ thống. Bây giờ hắn đã là Tiên Đế, sắp tự bốc hơi thành cám bụi rồi, hệ thống mới chịu chui ra? Nhưng dù sao cũng là tia hy vọng mong manh, hắn không chối từ.
Nhiệm vụ đầu tiên hiện lên cũng kỳ quặc: Trở về Thanh Vân Tông, tìm đệ tử tán rượu Lý Trường Sinh, hỏi về cuốn Vạn Cổ Hồng Mông Kinh bị thất lạc 3 vạn năm trước. Phần thưởng: 100 điểm Hồng Mông Đạo Vận.
Hắn cười nhạt. Cuốn kinh đó chính hắn làm rơi khi đánh Hắc Long Vương 3 vạn năm trước, cả thiên hạ đều biết, hỏi Lý Trường Sinh có được tích sự gì? Nhưng hắn vẫn đi, xuống núi thấy vùng đồng quê xưa kia giờ thành bãi hoang, mấy con linh thú hắn từng cho ăn vụn bánh bao cách đây 5 vạn năm đều đã hóa thành tro bụi, thay bằng mấy con dã thú yếu ớt nhìn hắn run rẩy.
Thanh Vân Tông giờ không còn vẻ hào hoa như 1 vạn năm trước hắn rời đi. Cổng đại môn bị nứt một vết dài do quái vật tấn công 2 vạn năm trước, bảng hiệu Thanh Vân Tông bị sứt mất chữ Vân. Mấy đệ tử trực cổng nhìn hắn như nhìn quái vật, không ai nhận ra hắn là vị Tiên Đế huyền thoại bặt vô âm tín từ lâu. Hắn tìm đến quán tán rượu ở góc tây nam tông môn, thấy Lý Trường Sinh đang ngồi đục lấy rượu, tóc bạc phơ, mắt mù đục, hai tay run run rót rượu mà đổ ra ngoài hết nửa.
Lý huynh, còn nhớ ta không? Hắn ngồi xuống đối diện.
Lý Trường Sinh sờ soạng giọng, lắc đầu: Lão phu mù rồi, không nhận ra quý nhân. Ngài hỏi cuốn kinh 3 vạn năm trước à? À, lão phu nghe nói cuốn đó bị một gã mặc áo mũ trùm đầu lấy đi, đúng vào 8 vạn năm trước, lúc ngài vừa xuyên không đến đây ấy.
Hắn giật mình. 8 vạn năm trước? Lúc đó hắn còn là đứa ăn xin, gã mũ trùm đầu là ai? Lý Trường Sinh lại nói thêm: Gã đó trông y chang ngài hồi trẻ, cũng có cái sẹo trên ngón tay cái do cắt rau gặp dao bếp ấy. Hắn nói để cuốn kinh đó lại, đợi 8 vạn năm sau hệ thống đến, sẽ trả lại cho bản thể.
Hắn cúi xuống nhìn ngón tay cái trái, vết sẹo do cắt rau cho bà chủ bếp Vương 8 vạn năm trước vẫn còn sờ sờ. Lúc đó hắn chưa gặp gã mũ trùm đầu nào cả.
Mấy trận chiến sau đó càng làm hắn rối bời. Khi hắn đánh lại Hắc Long Vương để lấy thêm Hồng Mông Đạo Vận, con rồng già nhìn hắn thở dài: Ngươi cuối cùng cũng đến. Gã mũ trùm đầu 8 vạn năm trước hứa sẽ thả ta ra nếu ngươi đạt đến cảnh giới Tiên Đế, sao giờ mới tới? Hắn thấy các chiêu thức của con rồng tung ra, y nguyên như mấy môn võ hắn tự sáng tạo ra 5 vạn năm trước, thậm chí cả cái thói quen nghển cổ kêu gừ khi bị đánh trúng, cũng giống hệt hắn lúc trẻ.
Càng tích lũy Hồng Mông Đạo Vận, hắn càng thấy vận mệnh như một tấm lưới đã dệt sẵn. Tu hành không chỉ là đánh đấm lấy sức mạnh, mà là nhìn thấu từng sợi tơ trong tấm lưới đó: tại sao hắn lại gặp bà Vương 8 vạn năm trước? Tại sao hắn lại chọn Thanh Vân Tông thay vì đám phái quỷ kia? Tại sao hắn lại đúng lúc đánh bại Hắc Long Vương khi trời đổ mưa? Tất cả đều là những sự trùng hợp quá hoàn hảo.
Khi Hồng Mông Đạo Vận trong dantian hắn tích đủ 8 vạn điểm, hệ thống hiện lên dòng chữ cuối cùng, không còn lỗi chính tả, rõ ràng như khắc vào đá:
[Thân mời Host xác nhận: Thăng hoa thành Hồng Mông Tiên Đế. Lưu ý: Con đường này đã được vạch sẵn từ 8 vạn năm trước, vào khoảnh khắc ngài xuyên không đến. Mọi lựa chọn, mọi khổ tu, mọi chiến tích của ngài đều là kịch bản đã định sẵn. Ngài có muốn tiếp tục không?]
Triệu Anh Hùng ngồi sững trên đỉnh Vô Cực Phong, gió lùa qua tóc bạc phơ. Hắn nhớ lại 8 vạn năm phấn đấu, nhớ từng giọt mồ hôi, từng lần bị đánh gãy xương, từng lần cười khóc khi đạt được thành tựu. Hắn luôn nghĩ mình là kẻ Xuyên Không Thành Tiên Đế nhờ tự lực, là ngoại lệ của thiên đạo. Nhưng giờ hắn mới hiểu, 8 vạn năm qua hắn không phải đang bước đi, mà chỉ đang lần theo những dấu chân đã được in sẵn từ tám vạn năm trước, ngay cả cái hệ thống đến muộn này, cũng là một phần của kịch bản đó.
Hắn chợt nhếch môi cười, gõ ngón tay lên vết lõm trên tảng đá. Ít nhất, cái thói quen gõ ngón tay này, hắn học từ ông sếp cũ ở thế giới hiện đại, không có trong kịch bản nào cả. Dù là đường vạch sẵn, hắn vẫn có thể chọn cách bước đi của riêng mình. Phải không?






