Gió tháng mười lùa qua khe cửa sổ gian phu nhân họ Trịnh, hắt hơi mùi hương trầm nồng đặc trộn lẫn mùi trà sen ướp lạnh. Ôn Nhan ngồi xếp bằng trên chiếu, cúi thấp đầu giữ chiếc khay trà trên tay, váy lụa the màu hồng nhạt xòe ra quanh gót chân—cái váy này chật ở ngực, anh phải buộc chặt dải vải lanh quanh ngực để che giấu đường nét nam giới, mỗi lần hít sâu đều thấy đau nhói.
Ai cũng gọi anh là Vân Nhi dâu thứ, hiền lành, cam chịu, suốt ngày chỉ lo chăm sóc vị hôn phu nhu nhược là Trịnh Cảnh—người con trai thứ hai của gia tộc, chưa bao giờ dám cãi lại mẹ, để vợ mình (mà thực ra là chồng mình) mắng mỏ, dạy dỗ từ cách cầm bút đến cách đứng nói chuyện với người hầu. Ban ngày, anh vờ nghe lời, mỉm cười rót trà cho chồng, ngón tay thon đeo găng tay lụa để che đi chai sần của kẻ từng luyện võ lướt nhẹ qua tay Trịnh Cảnh, khiến người này đỏ mặt, yên tâm rằng vợ mình thật sự yêu mình. Thực tế, mỗi lời anh dạy Trịnh Cảnh đều là cái bẫy: hôm bảo chồng xin cha cho quyền quản lý kho tây, hôm bảo chồng đòi kiểm tra sổ sách chi nhánh vận tải, tất cả chỉ để anh lấy được bằng chứng gia tộc Trịnh thông đồng quan tham, làm giả sổ sách khiến phụ thân anh bị tội ăn cắp 100.000 lượng bạc, chết tù mù ở ngục Thiên Lao.
Còn Lục Đình Kiêu—người dâu thứ tư mới vào gia tộc được nửa năm, lúc nào cũng khuôn mặt u buồn, cúi gầm dạy chồng nhu nhược Trịnh Nghiêm, em trai của Trịnh Cảnh. Chẳng ai biết cô gái nhỏ nhắn đó từng lẻn vào phòng khách của Ôn Nhan hai năm trước, giả danh kỹ nữ từ lầu xanh Liễu Hương đến, có một đêm dây dưa say đắm, để trộm chiếc ấn bài vào cửa Trịnh gia. Hôm đó cô đeo mặt nạ, Ôn Nhan chẳng thấy mặt mình, nhưng anh nhớ rõ nốt ruồi nhỏ dưới xương quai xanh của cô, nhớ mùi hương bạc hà trên tóc cô, nhớ cả chiếc hồ phượng ngọc nhỏ cô để lại trên gối. Giờ đây, cô ngồi đối diện anh tại bàn ăn tối, chiếc hồ phượng ngọc lủng lẳng trên cổ tay khẽ lay động, anh nhận ra ngay: cô chính là kẻ giả mạo năm xưa.
Ban ngày, cả hai đều mang mặt nạ người dâu thứ hiền lành. Lục Đình Kiêu rót canh cho mẹ chồng, lời nói dịu dàng khuyên nhủ chồng phải biết tranh quyền với anh trai, thực ra cô đang bỏ thuốc an thần vào trà của mẹ chồng, đang lén chuyển tài sản của gia tộc sang tên người của mình, để báo thù cho mẹ—một người hầu gái từng bị mẹ chồng của cô ném xuống giếng cạn vì mang thai với gia chủ. Ôn Nhan thì âm thầm giăng bẫy khắp nơi: để mảnh giấy giả trong phòng con trai cả, để lọ thuốc ngủ trong phòng quản gia, đợi lúc gia tộc hỗn loạn thì lấy sổ sách. Hai người đều biết đối phương có toan tính riêng, ban đêm lẻn ra ngoài đều chạm mặt nhau dưới ánh trăng, tay đều cầm vũ khí, giằng co đến cực hạn—có lần Ôn Nhan suýt đâm trúng Lục Đình Kiêu, cô cũng suýt bắn kim châm vào cổ anh.
Đến một đêm mưa, cả hai cùng lẻn vào thư phòng của gia chủ, Ôn Nhan vô tình lộ ra chiếc hồ long ngọc đối ứng với hồ phượng của Lục, cô mới nhận ra anh chính là gã nam nhân năm xưa. Thay vì giết nhau, cả hai đồng ý liên thủ: Ôn Nhan cần sổ sách, Lục cần ấn bài gia chủ, lật đổ cả gia tộc Trịnh đã hại mẹ mình và phụ thân anh. Từ đó, mỗi đêm sau khi chồng ngủ say, họ gặp nhau tại gian phòng bỏ trống ở cuối hành lang, cùng nhau lật từng trang sổ sách, cùng nhau bày mưu tính kế.
Thế nhưng, giữa những toan tính đầy máu và nước mắt, mối tình cấm kỵ lại nảy sinh. Ban ngày, họ vẫn là chị em dâu lịch sự, ngồi cạnh nhau tại tiệc trà gia tộc, đều cười mạn tuynển, chẳng ai nhìn ra nửa phần dối trá. Dân gian bảo Mặt Chẳng Theo Lòng là thế, nụ cười trên môi chẳng hề hé lộ nửa phần rung động đang cuộn trào trong lồng ngực: Ôn Nhan nhìn bàn tay thon dài của Lục đang nâng chén trà, muốn chạm vào, muốn nói cho cô biết anh đã nhớ mùi hương bạc hà của cô suốt hai năm; Lục nhìn chiếc kẹp tóc hơi lệch của Ôn Nhan, biết đó là dấu vết của kẻ chưa quen mặc đồ nữ, lòng trào dâng cảm giác an toàn mà cô chưa từng có từ khi mẹ mất.
Mối tình cấm kỵ giữa một nam nhân giả trang nữ giới và một nữ nhân mang đầy thù hận dần trở nên mất kiểm soát. Khi gia tộc Trịnh bắt đầu nghi ngờ, khi mẹ chồng của Lục bắt đầu tra xét thân phận của Vân Nhi, cả hai đều nhận ra: họ không còn muốn lật đổ gia tộc nữa, họ chỉ muốn cùng nhau sống sót, bất chấp cấm kỵ, bất chấp tất cả.







