Đã một năm kể từ khi bà Sevilla gắn đôi mắt mệt mỏi xuống chiếc gối cũ kỹ lần cuối. Căn nhà gỗ phủ bụi thời gian ở Cuenca giờ đón lũ con phương xa về – như năm quả bóng bi-a xô vào nhau trong cái chậu sứ vỡ mép. Elena, đứa con gái út áo đen bạc phếch, vẫn vặn vẹo chiếc khuyên mũi khi căng thẳng. Javier, anh cả với bộ vest bó sát người như quan tài di động, mở cuộc họp bằng tiếng ho giả lạo. Gió thổi qua khe cửa sổ mục nát mang theo mùi cam chua từ vườn sau, xen lẫn mùi nước hoa rẻ tiền của Clara – người chị từ Chile về, vẫn giữ thói quen cười như chuông đồng dù đôi mắt đỏ hoe.
Ai cũng biết Juan, đứa con trai thứ hai mất tích sau vụ scandal đốt kho lúa năm 98, bỗng thành chủ đề nóng khi Clara tuột giấy tờ trong ví da: một lá thư nhàu nát với nét chữ bà mẹ quá cố. “Mẹ gửi tiền cho nó suốt 5 năm qua!” – giọng chị nghẹn lại như sợi dây đàn ghi-ta cũ. Căn bếp chợt tê liệt. Javier đập tay xuống bàn khiến lọ đường vỡ tan, hạt cát trắng xóa rơi như tuyết trên ảnh cưới nhuốm ố vàng. Elena bật cười khẩy: “Phải, ai cũng biết Juan – kẻ phá hoại chuyên nghiệp, nhưng liệu mấy người biết mình đang giả vờ làm người tử tế?”.
Bóng chiều loang trên bức tường nứt toác như vết sẹo cũ. Tiếng ly rượu va vào nhau run rẩy trong im lặng. Đâu đó ngoài vườn, cành ô liu già gãy rắc rắc – tựa tiếng xương gãy thời thơ ấu khi bốn đứa trẻ leo trộm hái quả. Một năm không đủ để khô nước mắt, nhưng quá đủ để những ngăn kéo bí mật bật tung.







