Stephen Seary - gã đàn ông Úc mải miết với những công trình sân khấu hoành tráng khắp châu Âu - tưởng chừng đã quen với những tình huống kịch tính. Nhưng Chuyến Đi Hỗn Loạn trở về Sydney lần này khiến ngay cả anh cũng bất ngờ.
Cái tin dữ về sức khỏe mẹ già khiến Stephen gác lại mọi dự án ở Berlin, lao vào chuyến bay xuyên lục địa trong vội vã. Những tưởng sẽ là chuyến đi đẫm nước mắt của một người con xa quê, nào ngờ căn nhà tuổi thơ ở ngoại ô nhanh chóng biến thành chiến trường. Bà cụ nằm liệt giường trong khi hai người em trai của Stephen gườm nhau như hổ đói vụ thừa kế. Tiếng chửi bới, tiếng ly đập vỡ lốc cốc mỗi đêm khiến Stephen chỉ muốn bịt tai lại. Chuyến Đi Hỗn Loạn đích thị bắt đầu từ đây – không phải với những khúc cua tử thần trên đường về quê, mà chính từ bầu không khí ngột ngạt giữa những người ruột thịt.
Như thể gia đình chưa đủ rối ren, Vanessa – người tình năm nào gắn với những mùa hè nồng cháy bãi biển Úc – bỗng xuất hiện trước cửa nhà vào đúng ngày anh về. Cái ôm tưởng ngỡ gặp lại tri kỷ hóa ra lại là màn dạo đầu cho một chuỗi yêu cầu ngược ngạo: cô ta muốn Stephen thiết kế miễn phí cho dự án kịch nghệ không tên của mình. Em vẫn tin Stephen không bao giờ thay đổi, giọng Vanessa mềm như nhung mà sắc như dao. Anh ngửi thấy mùi dục vọng từ những lời đường mật ấy.
Giữa lúc ấy, điện thoại từ đối tác Đức liên tục réo rắt như lời nhắc nhở khắc nghiệt: bản thiết kế sân khấu chuẩn bị cho lễ hội mùa thu phải hoàn thành trong tuần này. Từng mảnh ghép trong cuộc đời Stephen dường như đang giằng xé anh: làm người con hiếu thảo hay kẻ tham công tiếc việc? Giải quyết mối thù tình cũ hay dứt khoát chôn chặt quá khứ? Chuyến Đi Hỗn Loạn dồn anh vào góc bí, khi những lá thư bệnh viện nhăn nheo trong túi áo cứ mỗi lúc một dày thêm.
Sau cùng, chuyến đi định mệnh ấy khép lại trong tiếng động cửa máy bay hạ cánh tại Frankfurt. Stephen trở lại châu Âu cùng vali nặng trĩu nỗi buồn – trong túi anh giờ chỉ còn bức thư cuối cùng của người mẹ đã khuất: Con đi đi, sống như những gì mẹ dạy. Một Chuyến Đi Hỗn Loạn, nhưng xét cho cùng, có lẽ chính trong hỗn loạn đó anh nhận ra mình đã hóa thạch lý trí suốt bao năm mà quên mất trái tim cũng cần được chôn cất tử tế.







