Dưới gầm trời Recife nóng ẩm mùa tháng Hai, năm 1977, khói thuốc rê hòa vào mùi mồ hôi nồng nặc của đám đông Carnival. Marcelo, người đàn ông ngoài tứ tuần với đôi mắt thâm quầng như kẻ mất ngủ kinh niên, nép mình trong góc quán bar tồi tàn. Bàn tay chai sần siết chặt lọ thuốc ho sủi bọt – thứ vũ khí duy nhất anh dám mang theo sau ba ngày đào tẩu. Tin nhắn kỳ lạ từ đứa con trai mười năm không gặp đã dụ anh đến thành phố biển này, giữa lễ hội náo nhiệt nhất năm. Nhưng tới phút này, thứ Marcelo nhìn thấy qua khe rèm rách chỉ là biển người mặt nạ nhảy cuồng loạn… và những bóng đen lặng lẽ di chuyển giữa đám múa samba.
Mình đã chọn sai nơi ẩn náu – ý nghĩ ấy luồn qua óc anh khi đồng hồ dây đồng hiện 11:47 PM. Tiếng kèn trumpet bỗng chói tai hơn. Một gã đàn ông mặc vest trắng xuất hiện ngoài cửa kính, ánh đèn neon xanh lè chiếu xuống đôi giày da bóng loáng chẳng hợp thời tiết. Marcelo nuốt khô giọng khi nhận ra kiểu cà vạt họa tiết rắn lục – dấu hiệu nhận biết của bọn Đặc Vụ Mật. Định mệnh trớ trêu khi chính anh đã thiết kế hệ thống nhận diện ấy năm nào, trước khi phát hiện mình chỉ là con tốt trong âm mưu dọn dẹp của cơ quan ngầm.
Cơn gió biển lùa qua kẽ cửa mang theo mảnh giấy nhàu nát dính vào ống quần. Dòng chữ viết tay nguệch ngoạch khiến tim anh thót lại: Bố đừng tìm con. Người của họ ở khắp Carnival. Mùi nước hoa Nước Hoa Tabac Blond bỗng xộc thẳng vào lồng ngực – thứ nước hoa đặc trưng của điệp viên nữ thuộc Đặc Vụ Mật. Marcelo vội úp mặt xuống bàn, tay lần theo đường rạch cũ trên da mặt – vết dao năm xưa từ đồng nghiệp cũ trong tổ chức. Khúc samba trên phố chợt ngưng bặt. Tiếng súng lạc lõng nổ đâu đó ngoài bến cảng, chìm nghỉm trong tiếng trống thùng rầm rập. Vệt máu loang chậm trên nền đá hoa khiến anh nghẹn thở: dấu hiệu những con mèo đen săn người đã bắt đầu cuộc chơi thật sự.







