Ba năm trước, chiến dịch chống ma túy xuyên quốc gia mang mật danh Điệp Ảnh Truy Tung thất bại thảm hại. Đại Kỳ, khi đó là điều tra viên dày dặn kinh nghiệm của đội chống ma túy, đứng bất động giữa cánh đồng mía đẫm máu dưới ánh trăng lờ mờ, tay ôm đồng đội Phạm Văn Thạch – người vừa lấy thân mình che cho anh khỏi loạt đạn bắn tỉa từ phía cartel. Thạch ho sặc máu, ngón tay gầy guộc bấu chặt vào vạt áo denim cũ của Đại Kỳ, thều thào từng chữ: Tiểu Điệp... nhờ mày... giữ nó xa chỗ này... tao hứa với vợ... nó sẽ sống bình yên... Rồi anh ta trút hơi thở cuối cùng, mắt vẫn mở to nhìn về phía trường học nơi con gái 7 tuổi đang ngủ say.
Đại Kỳ không nhớ mình đã đi bộ về trạm như thế nào. Anh thức trắng đêm suốt một tuần sau tang lễ, tay chạm vào cái lỗ thủng trên áo khoác của Thạch còn dính máu khô, cứ ngồi nhìn chằm chằm vào nó cho đến khi mặt trời mọc. Anh tự trách mình: tại sao không kiểm tra kỹ đường dây liên lạc, tại sao không nhận ra dấu hiệu của kẻ nội gián sớm hơn, tại sao Thạch phải chết thay mình. Anh từ chối mọi lời giữ chân của cấp trên, nộp đơn nghỉ việc ngay ngày hôm sau, mang theo nỗi day dứt cứa vào lòng mỗi đêm, lặng lẽ rời khỏi thành phố.
Anh đến thị trấn nhỏ Xóm Mít thuộc vùng biên giới Nam Quốc, nơi mưa rào quanh năm, những hàng cây cao su xanh ngắt kéo dài tít tắp. Anh thuê căn nhà lá sát vách bà nội của Tiểu Điệp, ngày ngày sửa xe máy cho người dân trong xóm, uống trà đá ở quán bà Tư, nói năng ít ỏi đến mức mọi người chỉ gọi anh là anh sửa xe, không ai biết anh từng là cảnh sát giỏi từng diệt bao ổ ma túy lớn, từng được tặng huân chương dũng cảm.
Tiểu Điệp khi ấy mới 7 tuổi, hay chạy sang chơi với mấy con mèo hoang ở sân anh, anh luôn để sẵn túi xoài lắc trên bàn gỗ, không nói gì, chỉ gật đầu khi cô bé cười toe toét cảm ơn. Cô bé tò mò về người hàng xóm trầm lặng này: lần bà nội bị té ngã gãy chân, anh sửa xe bế bà nội đi trạm y tế chạy bộ 3 cây số, không kêu một tiếng mệt; lần mấy đứa trẻ trong xóm bị bọn côn đồ trấn lột, anh xuất hiện chỉ sau 5 phút, lũ côn đồ nhìn cái sẹo dài trên lông mày trái của anh – di chứng của chiến dịch Điệp Ảnh Truy Tung năm xưa – rồi vội vàng bỏ chạy. Anh sửa xe là người thế nào hả bà nội? Tiểu Điệp hỏi, bà nội chỉ vuốt tóc cô bé, dặn: Đó là ân nhân của nhà mình, đừng hỏi nhiều, biết ơn là được.
Cuộc sống tĩnh lặng của hai người cứ thế trôi qua, cho đến một buổi chiều thứ Sáu đầu mùa mưa. Tiểu Điệp cầm cuốn sách Toán mới, bước ra khỏi tiệm sách nhỏ ở đầu đường, chưa kịp đeo balo thì có hai gã đàn ông cầm khẩu trang lao ra, bịt miệng cô bé kéo lên chiếc xe tải trắng. Chiếc xe tông đổ mấy cái ghế nhựa trước tiệm cà phê của bà nội, bà nội hét lên: Tiểu Điệp! Tiểu Điệp! nhưng xe đã lao vào con hẻm nhỏ dẫn ra biên giới, biến mất sau làn mưa rào.
Khi bà nội chạy qua nhà Đại Kỳ, khóc ngất, anh đang lau chiếc vành xe của ông Tư. Đôi tay thô ráp của anh khựng lại, cái khăn lau rơi xuống đất. Suốt 3 năm qua, anh cố gắng kìm nén, cố gắng quên đi những kỹ năng của một cảnh sát chống ma túy, nhưng lúc này, tinh thần bị chôn vùi ấy bỗng trỗi dậy, sắc bén hơn bao giờ hết. Anh không báo cảnh sát địa phương – từ khi chiến dịch Điệp Ảnh Truy Tung thất bại vì có nội gián trong ngành, anh không còn tin vào bộ đàm, vào đồng phục. Anh lấy chiếc súng ngắn Glock vẫn giữ nguyên hộp đạn từ 3 năm trước, chiếc la bàn cũ Thạch tặng, và chiếc đồng hồ định vị nhỏ xíu anh từng lén gắn vào gấu balo của Tiểu Điệp hồi tháng trước, khi thấy hai gã lạ mặt chụp ảnh cô bé ở cổng trường.
Tín hiệu dẫn anh vào sâu trong đồn điền cao su bỏ hoang bên kia biên giới, nơi bọn bắt cóc đang chờ đợi. Bọn chúng có súng, có machete, có cả lệnh của kẻ cầm đầu cartel muốn lấy đầu Đại Kỳ để trả thù cho đồng bọn bị anh diệt năm xưa. Đại Kỳ bước đi giữa những hàng cao su tối om, không nghe tiếng võng, chỉ nghe nhịp tim của chính mình và lời hứa với Thạch vang vọng trong đầu. Anh không biết mình sẽ sống hay chết, chỉ biết nếu Tiểu Điệp bị xây xát một chút, anh sẽ coi như tự mình phản bội lời hứa với đồng đội.
Đây không còn là nhiệm vụ của cảnh sát, đây là cuộc đuổi truy sinh tử của một người anh em, một người chú, với lũ ác nhân đã cướp đi bạn mình, giờ còn dám động đến đứa con gái duy nhất của người ấy. Liệu con đường giải cứu đầy máu và nước mắt này có giúp anh giữ được lời hứa với Thạch, đưa Tiểu Điệp về lại căn nhà lá nhỏ, nơi túi xoài lắc vẫn để sẵn trên bàn?







