Ánh mắt đờ đẫn của Aurora chưa bao giờ rời khỏi cái tủ quần áo mục nát trong phòng ngủ cũ. Mười ngón tay nhỏ xiết chặt vào cánh tay người đàn ông đẫm mùi thuốc súng - kẻ hàng xóm khó ưa mà cả khu phố đồn rằng hắn có nghề tay trái đặc biệt. Nó còn đó, giọng cô bé rạn vỡ như thủy tinh, con Dust Bunny đã nuốt chửng ba mẹ em và Hannah. Lần đầu tiên sát thủ run tay khi thấy bụi bặm dưới gầm giường lăn tăn động đậy như thể có sinh linh.
Đêm thứ bảy kể từ khi anh nhận lời cô nhóc, tầng thượng chung cư biến thành bãi chiến trường. Máu đặc quánh dính vào đế giày khi lũ đồng nghiệp cũ lần lượt gục ngã. Chỉ tại cái tin vịt lập lờ trên mạng: Tay súng về hưu Đen giấu ở kho 7 tấn bụi ma túy. Họ đâu biết bụi ở đây chính xác là thứ gì.
Anh có tin em không? Aurora khều khều đống tro tàn hình thù kỳ dị đang bay là là trên bàn ăn sáng. Con dao găm đóng băng trên tay người đàn ông khi phát hiện đống cát đó... đang thở. Gió bỗng cuốn lên màn hội thoại rợn gáy: Dust Bunny không ăn người, anh lẩm bẩm, mắt nhìn xuyên bức tường về phòng kế bên, nơi ba chiếc quan tài gió vẫn ngập đầy bụi xám lạnh. Chúng chỉ hút ấm các... linh hồn lạc lối.







